Trong rừng rậm ngoại ô sườn núi huyện Thanh Bình, vài trinh sát giẫm lên cỏ khô còn chưa đọng tuyết, biến mất khỏi tuyết, chạy về phía đội quân ẩn mình trong rừng thông.
"Tướng quân! Có một đội quan binh triều đình hướng về phía huyện Thanh Bình!"
Tiểu tướng Sùng châu túc trực ở đây nghe tiếng thì mừng rỡ: “Là cờ chiến chữ Ngụy sao?”
Trinh sát trả lời: "Không thấy cờ chữ Ngụy, là cờ của Tế châu."
Trên mặt tiểu tướng nhất thời có chút không xác định, lại hỏi: "Ai là người lãnh binh?"
"Một lão tướng và một tướng lĩnh trẻ tuổi."
Vị tiểu tướng lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là Ngụy Tuyên và Hạ Kính Nguyên cùng nhau tới?"
Người phía dưới hỏi hắn ta: "Tướng quân, chúng ta còn mai phục những bạo dân ở ngoài huyện Thanh Bình sao?"
Triều đình cưỡng chế chinh lương ép bức một huyện thành làm phản, quân đội đồ sát bách tính trong huyện tay không tấc sắc, tin tức này truyền đi tất nhiên sẽ gây ra sóng to gió lớn.
-
Tình hình hiện tại ở cửa thành thật sự không lạc quan.
Huyện Thanh Bình chỉ là một huyện thành nhỏ, quân bảo hộ thành căn bản không được coi trọng, ngay cả tường thành được đắp bằng đất cũng quá thấp, ngoại trừ một tháp canh trống, trên bức tường thành mã diện không có ủng thành* và lầu quan sát.
*bức tường nhỏ ở ngoài cửa thành
Vương bộ đầu biết trước được tin tức, dẫn theo một đám bộ khoái dưới quyền đóng cửa thành lại, tìm một vài cung tiễn lẻ tẻ đến đặt trên đỉnh cửa thành, nhưng nhìn qua vẫn là ít đến đáng thương, đầu người thậm chí không thể lấp đầy tường thành.
Cử một nhóm bộ khoái đến thủ cửa thành, đích thật đã không hợp với thói thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)