Tất cả sự chú ý của Phàn Trường Ngọc đều tập trung vào nam nhân trong tay, người này quá xảo quyệt, trên đường liền cố ý cùng nàng nói chuyện, cố gắng phân tán lực chú ý của nàng, có một lần nàng suýt trượt chân, hắn ta muốn chiếm lấy con đao trên tay nàng.
Sau đó, Phàn Trường Ngọc trở nên cảnh giác hơn, nàng phớt lờ những gì nam nhân này nói, hắn ta chọc tới nàng, nàng liền rạch một vết nhỏ trên người hắn ta như một lời cảnh cáo.
Bây giờ bọn họ đã đến cửa thành, Phàn Trường Ngọc chỉ nhìn thoáng qua tình hình hiện tại, nhưng không nhận ra rằng Tạ Chinh đang đeo mặt nạ quỷ xanh.
Vương bộ đầu nhìn thấy bọn người các nàng trói một đám người như bánh bao, cả người có chút choáng váng, hỏi huyện lệnh: “Đại nhân, đây là ..."
Huyện lệnh nhìn thấy bạo dân phía dưới thù hận mình, trong lòng tuy rằng có chút sợ hãi, nhưng nghĩ đến huyện Thanh Bình có thể chống đỡ, cũng đã có người để cho bách tính trút hận, vậy thì có thể lắng được bạo loạn ở huyện Thanh Bình, đến lúc đó bản thân mình ở phủ Tế châu bên kia không chừng có hy vọng thăng chức, thịt mỡ trên người ông ta lập tức không run rẩy nữa.
Ông ta lấy ra bộ dạng cao thâm trên quan trường: "Sự tình các tướng quân từ phủ Tế châu phụ trách đốc thúc chinh lương, bây giờ tiếng oán than của bách tính dậy cả trời đất, dù sao cũng phải cho bách tính một lời công đạo, bản quan lúc này đành phạm thượng... ra lệnh trói những quân gia này lại."
Khi ông ta nói đến đây còn quét nhìn Phàn Trường Ngọc một chút, xác định Phàn Trường Ngọc sẽ không chủ động nói ông ta mới chính là người bị giam giữ, thần khí trên khuôn mặt mới tự tin một chút.
Nhóm hạ nhân trong phủ huyện lệnh đều có thần sắc khác nhau, bất quá bọn họ làm chó săn cho huyện lệnh đã quen, nếu huyện lệnh nói trắng thành đen thì bọn họ cũng sẽ nhắm mắt nhận luôn, lúc này làm sao có thể xé nát mọi chuyện.
Trên mặt của Phàn Trường Ngọc quả nhiên không có một chút dị thường nào, huyện lệnh thấy vậy chỉ cảm thấy nàng là một đứa nhỏ lương thiện thức thời không tranh không đoạt.
Trong nội tâm của Vương bộ đầu tràn đầy áy náy, vội vàng nói: "Vương Truyền Hiến thật hổ thẹn..."
Ông ấy đang định nói đó là ý của Phàn Trường Ngọc, nhưng khi ông ấy ngẩng đầu lên, liền thấy Phàn Trường Ngọc đang nháy mắt kịch liệt với ông ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)