Một lúc sau, Phàn Trường Ngọc bưng một chiếc khay đi theo gã sai vặt mang thùng gỗ đi ra tiền viện.
Trên khay của Phàn Trường Ngọc là một chiếc bát sứ màu trắng, trong bát là một quả lê được khoét nửa trên, thịt quả lê bên trong được khoét rỗng, sau đó lại rót canh nấm tuyết hạt sen vào bên trong, nửa quả lê bên trên dùng làm nắp đậy, được đun trên lửa nhỏ.
Xuyên qua bát canh, không chỉ ngửi thấy mùi nấm tuyết bên trong mà còn ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của quả lê.
Phàn Trường Ngọc chỉ có thể cảm khái, những hộ gia đình quyền quý lại có thể làm ra những món đồ ăn mới lạ như vậy.
Trong chiếc thùng gỗ mà gã sai vặt mang theo cũng chỉ là canh nấm tuyết hạt sen bình thường.
Đương nhiên, trong canh này đều có thả bả đậu.
Quản gia cười nói với thị vệ dưới mái hiên: "Trời rất lạnh, phu nhân quan tâm tới các vị quân gia, sai phòng bếp nấu chút canh nấm tuyết hạt sen cho các vị quân gia."
Khóe mắt của thị vệ kia có một vết sẹo nông, từ trong lỗ mũi hừ một tiếng, dáng vẻ cao cao tại thượng, bất quá nhìn ra được có chút hưởng thụ.
Quản gia tựa hồ đã sớm quen với vẻ mặt lạnh lùng của hắn ta, để cho gã sai vặt múc một bát canh nấm tuyết uống trước, sau đó ra hiệu cho các thị vệ kia canh không có vấn đề gì, thị vệ mới nói: “Được rồi, đặt những thứ này ở đây đi."
Quản gia chỉ vào khay trong tay Phàn Trường Ngọc nói: "Đây là đồ đặc biệt làm cho vị đại nhân bên trong."
Thị vệ liếc nhìn Phàn Trường Ngọc, nàng nửa cúi đầu, thật đúng là dáng vẻ ôn nhu cẩn thận động lòng người, ý cười trên mặt của thị vệ càng lạnh hơn một chút: “Giao cho ta là được.”
Trên mặt của thị vệ vẫn lạnh lùng chế giễu không có ý giảm, đại khái là nghĩ tới cái gì, liếc mắt nhìn Phàn Trường Ngọc, nói: "Ta đi vào hỏi đại nhân một chút."
Sau khi gõ cửa đi vào, hắn ta nói với một nam nhân trẻ tuổi đang chống khuỷu tay ngồi một mình đánh cờ: "Thế tử gia, người trong phủ nhất quyết muốn để một nha hoàn mỹ mạo vào đưa canh cho ngài."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


