Ngày hôm sau, Phàn Trường Ngọc vẫn dậy sớm giết lợn như thường lệ.
Trong hai ngày đầu năm mới, hầu hết người dân trên trấn đi thăm người thân, hầu như bữa nào cũng ăn thịt, trong bụng nhiều dầu mỡ thì không nghĩ nhiều đến thịt, vì vậy, thịt lợn tươi ở cửa hàng bán không chạy, ngược lại buôn bán thịt kho lại náo nhiệt, nhà nào cũng nguyện ý mua thịt kho làm sẵn mang về nhà chiêu đãi khách, xem như có món ngon bày trên bàn tiệc cũng có mặt mũi.
Nếu nàng ở trong cửa hàng gặp phải chuyện gì khó xử, chỉ cần nàng lên tiếng, một đám người cũng sẽ chạy đến hỗ trợ nàng.
Phàn Trường Ngọc chợt hiểu tại sao sau khi Tống Nghiễn thi đỗ cử nhân, một số người trong thị trấn đã không tiếc công dùng sức giẫm lên nàng để lấy lòng Tống gia.
Quả thật giống như Ngôn Chính nói, thời điểm nàng không có gì cả, cho dù tính tình nàng có tốt đến đâu, người bên ngoài cũng có thể tìm ra khuyết điểm của nàng.
Mà nàng chỉ cần hơi có quan hệ với tiền tài quyền thế, thiện ý thu được so với trước kia gấp mấy lần.
Mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng tốt, nhưng bây giờ Phàn Trường Ngọc phải giao thịt cho Dật Hương lâu và chưỡng quỹ mập mạp, đồng thời phải trông coi cửa hàng thịt lợn của chính mình, điều này nàng thật sự không có cách phân thân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)