Ngày hôm sau, Phàn Trường Ngọc vẫn dậy sớm giết lợn như thường lệ.
Trong hai ngày đầu năm mới, hầu hết người dân trên trấn đi thăm người thân, hầu như bữa nào cũng ăn thịt, trong bụng nhiều dầu mỡ thì không nghĩ nhiều đến thịt, vì vậy, thịt lợn tươi ở cửa hàng bán không chạy, ngược lại buôn bán thịt kho lại náo nhiệt, nhà nào cũng nguyện ý mua thịt kho làm sẵn mang về nhà chiêu đãi khách, xem như có món ngon bày trên bàn tiệc cũng có mặt mũi.
Trước đây, cửa hàng của Phàn Trường Ngọc có thể bán hai đầu lợn thịt tươi, nhưng hai ngày nay chỉ giết một con lợn để bán thịt tươi.
Còn món thịt kho cung cấp cho Dật Hương lâu đều là nàng mua thịt từ nơi khác về, ở những cửa hàng bán thịt lợn đầu phố kia, hầu như toàn bộ đầu và chân lợn đều được Phàn Trường Ngọc bao hết.
Nàng và những người bán thịt đó không còn chỉ là đối thủ cạnh tranh mà còn là nguồn khách hàng lớn của nhau, những người bán thịt trong cả con phố vì muốn buôn bán lâu dài với nàng, ngày thường nhìn thấy nàng đều mỉm cười một chút, chào hỏi so với trước nồng nhiệt hơn vài phần.
Nếu nàng ở trong cửa hàng gặp phải chuyện gì khó xử, chỉ cần nàng lên tiếng, một đám người cũng sẽ chạy đến hỗ trợ nàng.
Mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng tốt, nhưng bây giờ Phàn Trường Ngọc phải giao thịt cho Dật Hương lâu và chưỡng quỹ mập mạp, đồng thời phải trông coi cửa hàng thịt lợn của chính mình, điều này nàng thật sự không có cách phân thân.
Trong thời gian ngắn muốn tìm người trợ giúp cũng không dễ tìm như vậy.
Trong khi ăn điểm tâm, nàng nhìn Tạ Chinh, ngập ngừng muốn nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)