Tạ Chinh không trực tiếp trả lời nàng, sau khi chú giải xong trên trang sách cuối cùng, hắn đặt bút xuống, nói: "Ta đã chú thích tất cả những chỗ tối nghĩa khó hiểu trong những quyển sách này, nếu khi nàng xem, cũng có thể xem hiểu được.
"Phàn Trường Ngọc nghe hắn nói như vậy, còn cái gì không hiểu nữa.
Hắn đã hứa dạy cho nàng đọc sách, sợ là không làm tròn lời hứa, mới làm xong tất cả các chú giải trong sách để lại cho nàng.
Trong lòng có một khoảnh khắc vắng vẻ, không thể nói cảm giác đó là gì.
Nàng nói: “Bạc của huynh đặt ở chỗ ta, ngày mai ta đến tiền trang giúp huynh đổi thành ngân phiếu, như thế thì khi huynh đi cũng thuận tiện mang trên người.
”Đôi lông mày xinh đẹp của Tạ Chinh cau lại, nói: "Đưa cho nàng thì chính là của nàng.
"Phàn Trường Ngọc nói: "Đi ra bên ngoài có nhiều thứ phải dùng đến bạc, huống chi huynh còn muốn dựng lại tiêu cục, trên người không mang theo bạc, huynh dự định uống gió tây bắc sao? Hơn nữa, vô công bất thụ lộc, giữ nhiều bạc của huynh như vậy, trong lòng ta cũng không yên tâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

