Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành trình thành quan nhất phẩm của nông nữ Chương 20: Cô Nhi Viện

Cài Đặt

Chương 20: Cô Nhi Viện

Dương lão nhị tới rất nhanh. Cả quãng đường cưỡi ngựa gió bụi mịt mù, áo giáp khoác trên người phủ đầy cát bụi Tây Bắc. Vừa nhìn thấy khuê nữ, hắn liền nhếch môi cười.

“Mới có bao lâu mà đã nhớ cha rồi à? Trong nhà mọi chuyện đều ổn chứ?”

Xuân Hiểu thấy cha không những không gầy đi mà còn rắn rỏi hơn, trong lòng yên tâm không ít.

“Trong nhà đều tốt, con với nương đều nhớ cha.”

Dương lão nhị vươn bàn tay to vỗ mạnh lên lưng Hà Sinh.

“Hảo tiểu tử, các đệ cuối cùng cũng tới rồi.”

Từ lúc Ngộ Diên sư huynh bước vào, ánh mắt Hà Sinh chưa từng rời khỏi người hắn. Bộ áo giáp này quả thật uy phong. Hà Sinh cười đáp:

“Hôm qua chúng ta mới đến, ba người cũng không ít lần làm phiền chất nữ.”

Dương lão nhị lại vỗ thêm một cái.

“Mấy ngày này các đệ cứ theo khuê nữ của ta. Chờ ta sắp xếp xong bên này, sau này trực tiếp theo ta.”

Hắn vừa được bổ nhiệm võ chức, không ít người trong quân không phục. Mấy ngày nay đánh nhau không biết bao nhiêu trận, mới miễn cưỡng trấn áp được hơn trăm binh sĩ dưới tay. Đừng tưởng binh lính đều là những kẻ thô kệch, hoàn toàn ngược lại, Tây Bắc năm nào cũng có chiến sự, vì giữ mạng sống, kẻ nào cũng đầy toan tính.

Hà Sinh nghe mà lòng nóng hừng hực.

“Chúng ta nghe theo sư huynh an bài.”

“Hảo huynh đệ, theo ta, bảo đảm các đệ ăn ngon mặc tốt.”

Xuân Hiểu nhấp một ngụm điểm tâm, đối với lời hứa của cha không hề thấy ngoài ý muốn. Không có lợi ích thực tế, ai chịu liều mạng vì người khác.

Dương lão nhị hiểu rõ mục đích khuê nữ tìm mình.

“Cha đã chào hỏi bên mục trường rồi, con chỉ cần cầm thư cha viết mang qua là được.”

Hắn vừa nói vừa móc từ trong ngực ra một phong thư, lại lấy thêm một cái túi.

Xuân Hiểu nghi hoặc nhận lấy. Trong túi là tiền bạc.

“Cha?”

“Cha có áo giáp, không cần hậu cần chuẩn bị. Phần hậu cần ấy coi như phát bạc cho cha, cha dùng không tới, con cầm hết đi.”

Bạc không nhiều. Hắn cũng hiểu hậu cần đang căng thẳng, chỉ giữ lại tượng trưng chừng ba lượng.

Xuân Hiểu cầm túi tiền.

“Cha không để lại chút bạc mời khách sao?”

“Lấy đâu ra thời gian mời khách. Càng gần mùa đông, binh doanh huấn luyện càng nghiêm, cha chỉ được nghỉ nửa ngày.”

Xuân Hiểu không muốn chậm trễ thời gian của cha, liền nói chuyện cần mua muối số lượng lớn. Dương lão nhị vỗ ngực.

“Chuyện này để cha lo.”

Có Hà Sinh ở đây, hai cha con không nói quá nhiều. Lại chờ thêm nửa khắc, Lưu giáo úy mới khàn giọng quay về.

“Chất nữ khó khăn lắm mới tới một chuyến, ta lại không có thời gian sắp xếp, dạo này thực sự quá bận.”

Dương lão nhị hiểu rõ tình hình hơn ai hết. Năm nay thu chi không đủ, Lưu giáo úy phụ trách hậu cần, ngày tháng quả thật không dễ.

“Cha con ta làm đại ca thêm phiền rồi.”

Lưu giáo úy không thấy phiền, ngược lại còn xem hai cha con này là phúc tinh. Chỉ cần chống qua năm nay, sang năm hắn có thể thăng chức.

“Đệ nói vậy là xa lạ rồi.”

Dương lão nhị cười, nhắc tới chuyện mua muối. Lưu giáo úy kinh ngạc nhìn về phía tiểu cô nương.

“Con muốn bao nhiêu?”

Muối bị quản rất nghiêm, để đề phòng tự ý nấu muối. Dân thường không được phép mua số lượng lớn, một khi bị tra ra chính là trọng tội.

Xuân Hiểu đã tính toán sẵn.

“Một trăm cân, ta tự dùng.”

Lưu giáo úy nhướng mày, không hỏi thêm. Chỉ cần là tự dùng thì không thành vấn đề.

“Được, ta sắp xếp người, hôm nay là có thể mang về.”

Xuân Hiểu đứng dậy.

“Cảm ơn Lưu bá bá.”

Nàng quả thật vừa cảm tạ, vừa cảm khái. Nữ chủ trong tiểu thuyết cái gì cũng có thể mua được, còn hiện thực thì khác hẳn, rất nhiều vật tư đều bị triều đình quản khống nghiêm ngặt, chỉ cần mua vượt quá số lượng cho phép, lập tức sẽ bị theo dõi.

Lưu giáo úy thật sự bận rộn. Xuân Hiểu lưu lại trong thành chờ muối, đồng thời chọn mua thêm một ít đường cùng những vật dụng cần thiết khác.

Đợi đến khi Xuân Hiểu về nhà, sắc trời đã dần tối. Dương lão thái thái nhíu chặt mày, quay sang nói với lão nhân:

“Nha đầu này đã một ngày không về nhà, ông thật sự mặc kệ sao?”

“Có gì mà quản, nha đầu này không cần nhọc lòng.”

Ông còn đang chờ xem cháu gái có phải chỉ nói mạnh miệng hay không. Nha đầu này bản lĩnh càng lớn, giao nộp tiền bạc cho gia đình càng nhiều, cả nhà đều được hưởng lợi. Huống chi, Duyên đại sư đối với tiểu tôn nữ lại khác biệt, trong lòng ông cũng có vài phần mong đợi.

Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng rõ, Xuân Hiểu đã dẫn theo ba vị thúc thúc đến mục trường. Bọn họ đi tới mục trường quân quản, dọc đường không cần lo lắng vấn đề an toàn, cho nên hành trình cũng không quá gấp gáp.

Hà Sinh cùng hai người còn lại đối với vùng phụ cận Tây Ninh thành vô cùng tò mò, vừa nhìn quanh vừa quan sát. Hà Sinh nhíu mày nói:

“Vốn tưởng rằng phụ cận Tây Ninh thành sẽ phồn hoa, không ngờ vẫn có vẻ hoang vắng như vậy.”

Phóng mắt nhìn ra xa, từng mảng đất vàng kéo dài, thôn làng cách nhau rất xa. Trên những sườn núi đất vàng cao thấp lác đác vài mảng thực vật thưa thớt, càng làm nổi bật sự hoang vắng của vùng Tây Bắc.

Xuân Hiểu vuốt ve chiếc roi trong tay, nói:

“Tây Bắc vốn dân cư không nhiều, mấy năm nay Hung Nô lại càng không an phận, bá tánh càng muốn dời đi Giang Nam để sinh tồn.”

“Đại chất nữ, bọn trẻ này là con của thôn dân phụ cận sao?”

Xuân Hiểu quả thật biết rõ:

“Không phải, bọn họ là cô nhi của cô nhi viện trong thành.”

Cô nhi viện ở Tây Bắc có điều kiện tốt hơn rất nhiều nơi khác, bởi vì những đứa trẻ này sau khi lớn lên chính là nguồn dân cư quý giá của Tây Bắc. Phủ nha Tây Ninh thành tài chính thiếu hụt, mỗi năm vẫn sẽ rút ra một phần lương thực cấp cho cô nhi viện.

“Nước trong thùng gỗ mấy hài tử xách là sữa bò. Cứ năm ngày, mấy hài tử này lại đến mục trường lấy sữa một lần. Đây là trợ cấp của quân doanh dành cho cô nhi viện.”

Hà Sinh thở dài:

“Cổ tự mỗi năm cũng tiếp tế cho cô nhi cùng một ít bá tánh nghèo khó.”

Xe bò và bọn trẻ gặp nhau. Đối diện với ba người trưởng thành cường tráng, đám trẻ vội vàng đứng né sang bên, đồng loạt cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào xe bò, sợ vô ý chọc giận đoàn người của Xuân Hiểu.

Xuân Hiểu thu hồi ánh mắt, tiếp tục lên đường. Trong lòng nàng lại đang cân nhắc việc bồi dưỡng nhân thủ. Trong tộc, các tộc huynh là lựa chọn đầu tiên, bởi vì huyết mạch tương liên, dưới quan niệm tông tộc thì lợi ích là một chỉnh thể. Lựa chọn thứ hai chính là cô nhi viện.

Cô nhi ở Tây Ninh thành rất nhiều, có đứa bị lính dắt người đi lưu đày bỏ lại, có đứa cha mẹ song vong, đủ loại nguyên nhân đều có.

Đương nhiên, không có hài tử lớn lên xinh đẹp. Những đứa xinh đẹp không phải đã bị bắt cóc, thì cũng đã sớm bị bán đi.

Đến mục trường, Xuân Hiểu mang theo thư tay của cha, có tiểu quản sự đích thân tiếp đãi. Mục trường quân quản rất lớn, người làm việc bên trong đều là thân quyến của binh sĩ.

Xuân Hiểu đi xem lông dê trước. Mỗi năm, lông dê của mục trường có một phần được xử lý giá thấp, một phần phân cho binh quyến. Nàng ra giá cao hơn thị trường một văn để mua lông dê, mục trường đương nhiên ước gì nàng mua càng nhiều càng tốt.

Hà Sinh cùng hai người kia phụ trách cân và chất hàng lên xe. Xuân Hiểu thì đi bộ sang khu vực nuôi bò, miệng nói là muốn mua một ít sữa bò mang về.

Dọc đường, tiểu quản sự đi theo cười nói:

“Mấy thùng sữa bò không đáng giá bao nhiêu, ta cho người mang ra là được.”

“Nếu ta chỉ đến một lần thì hảo ý này có thể nhận. Nhưng ngày sau ta cần sữa bò với số lượng lớn, tiền bạc nhất định phải tính rõ ràng, như vậy đôi bên đều dễ ghi sổ.”

Tiểu quản sự vừa nghe liền hiểu, mấy thùng coi như nhân tình thì được, nhiều hơn hắn cũng không tiện giải thích, liền nói:

“Được, vậy ta bán cho ngươi rẻ hơn một chút.”

Đợi tiểu quản sự dẫn người rời đi, Xuân Hiểu đi vòng quanh đàn bò, rất nhanh đã tìm được mục tiêu.

Những người bận rộn xung quanh thấy nàng tò mò cũng không để ý, chỉ nhắc nàng cẩn thận kẻo bị bò đá. Xuân Hiểu tay chân nhanh nhẹn, lấy được đậu dịch mình cần, cẩn thận đổ vào bình sứ nhỏ, rồi rời khỏi đàn bò.

Lúc rời đi, tiểu quản sự tiễn nàng ra tận cửa:

“Chất nữ, lần sau cứ trực tiếp tới.”

“Được, hôm nay phiền bá bá rồi.”

Tiểu quản sự vô cùng cao hứng. Hôm nay bán thêm lông dê, hắn có thể chia được không ít, lại còn nhân cơ hội nịnh bợ Dương Ngộ Diên. Ai mà ngờ được Dương Ngộ Diên đã thành bát phẩm võ tướng!

Trên đường trở về, mùi trên xe bò thật sự không dễ chịu. Hà Sinh là là người quen sống thanh nhã cũng có chút không chịu nổi, thấy chất nữ thần sắc vẫn bình thản, liền hỏi:

“Con không cảm thấy khó ngửi sao?”

“Khó ngửi.”

Nàng đâu phải khứu giác kém, trái lại vì khứu giác nhạy bén nên càng chịu tội hơn, chỉ là nàng có thể nhẫn.

Từ xa, hơn trăm binh sĩ cưỡi ngựa tiến lại. Xuân Hiểu ra hiệu cho xe bò né sang bên nhường đường, ánh mắt nàng nhìn về phía Trương Sơn đi đầu.

Trương Sơn ghìm cương dừng ngựa, giọng đầy kinh ngạc:

“Ta đã nói là không nhìn lầm mà, quả nhiên là nha đầu nhà ngươi. Ngươi sao lại đến đây?”

Nói xong, ánh mắt hắn quét qua Hà Sinh cùng mấy người trên xe bò, ngửi thấy mùi không mấy dễ chịu, liền che mũi, trong lòng càng thêm tò mò không biết nha đầu này đến đây làm gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc