Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xuân Hiểu đón ba vị thúc thúc vào sân, cười nói: “Một chút cũng không muộn, ba vị thúc thúc rất đúng hẹn.”
Nàng không hề nói dối. Ước định là mười ngày sau quay lại Tây Ninh thành, thêm hai ngày lên đường, thời gian vừa khít.
Hà Sinh gãi đầu, đứng trong sân nhìn quanh một vòng.
“Cha con không ở nhà à?”
Xuân Hiểu có chút ngượng ngùng.
“Cha ta vừa về liền nhận chức, hiện giờ ở quân doanh.”
Hà Sinh nghe xong liền vui vẻ. Bọn họ đầu nhập vào Ngộ Diên sư huynh chính là vì tiền đồ.
“Vậy thì chúng ta cũng không làm phiền. Chất nữ nói cho chúng ta địa chỉ, chúng ta tự đi tìm.”
“Ba vị thúc thúc đừng vội.” Xuân Hiểu nói. “Cha ta dặn, để ba vị thúc thúc giúp ta hỗ trợ việc mấy ngày trước đã.”
Hà Sinh kinh ngạc nhìn chất nữ. Nha đầu này nhìn lên đã biết là người có chủ ý lớn. Mấy người liếc nhìn nhau, đã tới đầu nhập vào Ngộ Diên sư huynh, đương nhiên nghe theo sắp xếp.
Hà Sinh cười nói: “Vậy mấy ngày này làm phiền chất nữ.”
“Không phiền.” Xuân Hiểu đáp. “Ba vị thúc thúc là sư đệ của cha ta, tức là thúc thúc ruột của ta. Chất nữ chiếu cố là chuyện nên làm.”
Dương lão gia tử đứng ngoài cửa nghe trộm, trong lòng không khỏi cảm khái. Tiểu tôn nữ này khả năng nói chuyện với người, có phải quá mức lão luyện rồi không?
Ông ho khan một tiếng rồi bước vào.
“Ngộ Diên không có ở nhà, trong nhà tiếp đãi sơ sài, mong các vị đừng trách.”
Hà Sinh cùng hai người kia vội đứng dậy.
“Bá phụ, là chúng ta quấy rầy mới đúng.”
Dương lão gia tử hiền hòa nói: “Các ngươi đều là huynh đệ của Ngộ Diên, đã tới đây thì đừng khách khí, cứ coi như nhà mình.”
Xuân Hiểu nhận lấy trà nóng nương pha, lần lượt rót cho từng người.
“Chất nữ đã thuê một căn phòng ở đầu thôn phía đông. Mấy ngày này ba vị thúc thúc tạm ở đó.”
Dương lão gia tử vừa nghe liền thấy ổn. Cho dù là huynh đệ của Ngộ Diên, ông cũng không quen để người lạ ở trong nhà.
“Thiếu thứ gì cứ nói với Xuân Hiểu. Nha đầu này có thể thay nàng cha quyết định.”
Nụ cười của Hà Sinh càng rõ ràng. Ba huynh đệ ở chung với nhau cũng tự tại hơn.
“Được, vậy chúng ta không khách khí nữa.”
Không cần Dương lão gia tử thu xếp, Xuân Hiểu đã cầm tiền ra ngoài mua thịt, chuẩn bị rượu và thức ăn để đãi khách hôm nay.
Tề thị đứng nhìn mà cảm khái không thôi, quay sang nhị đệ muội.
“Ta nói Hiểu Hiểu một chút cũng không thua nam nhi.”
Điền thị trong lòng kiêu ngạo, ngoài miệng lại khiêm tốn.
“Xuân Uyển ngoan ngoãn hiểu chuyện, đúng là áo bông tri kỷ của tẩu tử, muội còn hâm mộ đây.”
Tề thị nhắc tới tiểu khuê nữ thì khóe miệng cong lên, giọng mang theo chút oán trách.
“Áo bông gì chứ, nha đầu đó ở nhà tỷ tỷ nàng bao nhiêu ngày rồi, cũng không biết về nhà giúp việc.”
Điền thị nói đỡ.
“Không phải vì chăm sóc Xuân Hạ sao? Con bé mang thai lần này đủ giày vò người rồi.”
“Thông gia nói là khuê nữ quý giá.” Tề thị lắc đầu. “Ta thấy là đứa bé trong bụng gây họa, còn trong bụng đã biết lăn lộn nương nó.”
Ngoài miệng trách móc, trên mặt lại đầy ý cười. Tề thị hận không thể để khuê nữ có nhiều con nhiều phúc.
Bên này, Xuân Hiểu mua thịt xong lại sang nhà Thân thúc mua hai con gà trống. Tiểu Biên thôn không gần sông, muốn ăn cá không tiện, đành tới chỗ Quan gia mua thêm hai con thỏ.
Dương lão thái thái đứng ở cửa bếp, nhìn gà thỏ đã làm sạch mà đau thắt ngực. Nếu Xuân Hiểu đứng trước mặt, bà hận không thể đấm cho nha đầu này vài cái. Quả thực tiêu xài quá mức.
Cơm trưa chuẩn bị xong, Điền thị ghé sát tai khuê nữ.
“Cơm tối nương cũng chuẩn bị sẵn rồi, mang qua cho bọn họ. Buổi tối chỉ cần hâm lại là ăn được.”
“Nương, hôm nay vất vả cho ngài rồi.”
Nương được cha nuông chiều, rất ít khi phải nấu cơm. Mỗi lần đến lượt nhị phòng lo bếp núc đều là cha cầm muôi. Ban đầu gia nãi còn tức giận lắm, về sau quen rồi, cũng chết lặng mà buông tay mặc kệ.
Hôm nay cha không ở nhà, mời đại bá mẫu cùng tam thẩm thẩm đứng bếp, nương cũng không tiện khoanh tay, từ đầu đến cuối đều ở trong phòng bếp phụ giúp.
Điền thị lúc này cả người đầy hơi nóng.
“Ta không thấy mệt, làm chút việc người liền ấm lên. Con không tin thì sờ tay ta xem.”
Xuân Hiểu sờ thử, quả nhiên nóng hổi.
Buổi trưa chia làm hai phòng dùng bữa. Xuân Hiểu cùng gia gia chiêu đãi ba vị thúc thúc.
Hà Sinh nhìn mâm cơm, có chút ngượng ngùng.
“Làm chất nữ tốn kém rồi.”
Dương lão gia tử thấy cháu gái làm việc rộng rãi hào sảng, trong lòng cũng không muốn kéo chân sau.
“Giờ Xuân Hiểu đã thay nhị phòng quản sự, các ngươi có yêu cầu gì cứ tìm nàng, nha đầu này nhất định lo chu toàn.”
Hà Sinh hiểu rõ trong lòng, cười đáp.
“Ngộ Diên sư huynh nghe lời chất nữ, chúng ta tự nhiên cũng nghe. Có việc gì cứ dặn dò.”
Xuân Hiểu đứng dậy.
“Vậy ta xin cảm ơn ba vị thúc thúc trước. Hôm nay cha không ở nhà, ta thay cha mở tiệc đón gios tẩy trần cho các thúc thúc, lấy trà thay rượu, kính trước một ly.”
Hà Sinh ba người cười lớn.
“Được, chất nữ sảng khoái.”
Ăn xong bữa cơm, Xuân Hiểu định ở lại thu dọn chén đũa, Tề thị phất tay cười đùa.
“Con là người làm đại sự, mấy việc bếp núc giao cho chúng ta, mau đi lo chuyện của con đi.”
Xuân Hiểu cười hì hì.
“Hôm nay làm phiền các trưởng bối, ngày sau con nhất định hiếu kính nhiều hơn.”
Lưu thị chống tay lên eo.
“Tam thẩm nhớ kỹ đó, hiếu kính mà không hợp ý thì không được đâu.”
“Tam thẩm yên tâm, nhất định hợp ý.”
Thấy hai vị đường tẩu nhìn mình, nàng vội bổ sung, “Lễ cho hai vị tẩu tẩu cũng sẽ không thiếu.”
Tề thị bị chọc cười không ngừng, quay sang trêu nhị đệ muội.
“May mà là khuê nữ, nếu là tiểu tử, không biết lừa được bao nhiêu nữ oa.”
Điền thị cười theo.
“Nó chỉ cần tìm được người hợp ý là được, yêu cầu của ta cũng không nhiều.”
Xuân Hiểu nghe vậy liền chuồn ngay, cõng cung dẫn ba vị thúc thúc tới chỗ ở.
Đến căn nhà ở đầu thôn phía đông, nàng chỉ vào đống củi trong sân.
“Mấy ngày nay ta đã chở không ít củi sang đây, các thúc thúc cứ dùng thoải mái. Trong sân có giếng, cần nước thì múc thẳng.”
Hà Sinh nhìn quanh sân, không hỏi vì sao có nhà trống lại phải thuê nhà, chỉ cười nói.
“Vậy chúng ta nghỉ trước.”
“Được, các thúc thúc có việc thì tới tìm ta.”
Nói xong, Xuân Hiểu rời khỏi sân. Nàng dự tính sáng mai đi tìm cha, nhờ cha sắp xếp người dẫn nàng tới mục trường.
Ánh mắt nàng liếc về chỗ ở của hai chi còn lại của Dương gia. Mấy ngày nay hai chi này đặc biệt yên tĩnh, chắc là vì ông ngoại còn ở.
Bất quá nàng không vội. Đợi từ mục trường trở về rồi tính tiếp.
Sáng sớm hôm sau, Xuân Hiểu chỉnh tề xuất môn, dẫn theo Hà Sinh vào thành. Đã tới Tây Ninh thành, thế nào cũng phải gặp cha một chuyến.
Nơi cha nhậm chức ở ngoài thành không xa, không giống Trương Sơn vừa ở quân doanh, lại còn phải thường xuyên tuần tra các huyện lân cận.
“Đại chất nữ, ta cho người đi gọi cha con tới.”
Nói xong quay sang hộ vệ đứng cửa.
“Ra ngoài mua chút điểm tâm về.”
Xuân Hiểu vội xua tay.
“Ta tới làm phiền Lưu bá bá đã thấy ngại, sao còn dám để ngài tiêu tiền.”
Lưu giáo úy vừa lật sổ sách vừa nói, không ngẩng đầu.
“Vài món điểm tâm thì tính là gì. Ta với cha con từng vào sinh ra tử, con chính là chất nữ ruột của ta. Đều là người một nhà, ta cũng nói thẳng: con cũng thấy rồi, chỗ ta bận rộn, ta cho người đưa con sang trà thất bên cạnh ngồi uống trà, đợi cha con tới rồi nói chuyện sau.”
Xuân Hiểu hiểu ý, không làm phiền thêm.
“Cảm ơn Lưu bá bá, ngài cứ lo việc trước.”
“Ừ.”
Lưu giáo úy cầm sổ sách quay người rời đi, nghĩ tới lát nữa lại phải tranh cãi, trong lòng đã bắt đầu mắng thầm. Mỗi năm thu chi đều thiếu hụt, năm nay lại thiếu đến ba phần, kinh thành toàn một lũ đồ chó má.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)