Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành trình thành quan nhất phẩm của nông nữ Chương 21: Lòng Có Mãnh Thú

Cài Đặt

Chương 21: Lòng Có Mãnh Thú

Xuân Hiểu chỉ cảm thấy răng đau. Trương Sơn tuần tra phạm vi rất rộng, vậy mà cũng có thể chạm mặt, quả thật là duyên phận. Nàng làm lơ ánh mắt đánh giá của hắn, mỉm cười mở miệng:

“Ta nghe Tôn đại phu nói uống sữa bò có lợi cho thân thể, nên mua thêm một ít.”

Trương Sơn nhìn mấy thùng gỗ, lại liếc sang những bao vải thô trên xe bò:

“Trong túi kia đựng cái gì? Sao mùi lại nặng như vậy?”

Trong lòng Xuân Hiểu thì hùng hùng hổ hổ, trên mặt vẫn cười hì hì:

“Ta muốn làm vài tấm vải nỉ lông, vào đông chắn gió lạnh nơi cửa sổ. Thuận tay mua thêm chút lông dê.”

Xuân Hiểu cũng chẳng cần biết Trương Sơn có tin hay không. Trong thôn có không ít phụ nhân làm vải nỉ lông để chắn gió, thậm chí có người còn khoác vải nỉ lông ra ngoài vào mùa đông.

Ánh mắt Trương Sơn mang theo vài phần dò xét. Nha đầu này đúng là có tâm tư, dù sao sớm muộn cũng có thể tìm hiểu ra, hắn liền nói:

“Ta nghe nói cha ngươi được phong chức bát phẩm, đúng là chuyện vui lớn. Đáng tiếc ta không thể rời vị trí, đợi đến kỳ nghỉ tắm gội nhất định sẽ tìm cha ngươi uống một bữa rượu cho đã.”

“Hung Nô như hổ rình mồi, qua loa không được. Cha ta năm đầu nhận chức, hận không thể cắm rễ luôn trong doanh trại. Bữa rượu này e là phải chờ đến năm sau.”

Trương Sơn nheo mắt:

“Vậy thì chờ năm sau.”

Xuân Hiểu đã giơ roi, để bò kéo xe đi lên phía trước vài bước, bỗng nhiên quay đầu lại:

“À đúng rồi, quên nói. Nhị phòng nhà chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ với Dương Tú, vừa rồi ta còn rối rắm nửa ngày không biết nên xưng hô ngươi thế nào.”

Trương Sơn: “……”

Cha hắn từng gửi thư nói qua chuyện này, lúc đó hắn đã không biết nói gì. Nay lại nghe thêm lần nữa, chỉ cảm thấy gió Tây Bắc lạnh đến thấu xương.

Suốt quãng đường về, tâm tình Xuân Hiểu không tệ. Hà Sinh cùng hai người kia đều biết chừng mực, không hỏi nhiều. Đợi đến khi Xuân Hiểu về đến nhà, rặng mây chiều đã nhuộm đỏ nửa bầu trời.

Cơm tối nhà họ Dương đã chuẩn bị xong. Xuân Hiểu liếc mắt nhìn mâm thức ăn, giọng đầy kinh ngạc:

“Hôm nay lại có cả gà quay sao?”

Dương lão thái thái nhìn sang tiểu nhi tử, trong lòng chua chát:

“Tam thúc của con thấy con vất vả, cố ý mua gà quay cho con đó.”

Trước kia tiểu nhi tử đã đối với tiểu chất nữ tốt, bây giờ lại càng quá đáng. Bà làm nương mà còn chưa từng được hiếu kính gà quay!

Dương lão tam có chút cạn lời. Hắn lần đầu kiếm được tiền đã mua gà quay cho cha mẹ, kết quả bị nương mắng suốt một ngày. Từ đó về sau hắn chỉ mua vải vóc thực dụng. Không ngờ hôm nay nương lại ăn dấm của chất nữ, lão thái thái đúng là càng sống càng trẻ con.

Xuân Hiểu trước tiên cảm tạ tam thúc, sau đó gắp một cái đùi gà đặt vào bát của bà nội. Nàng nhịn không được muốn trêu lão thái thái:

“Cháu gái có phải tốt hơn ngoại tôn nữ không? Ngoại tôn nữ của người chỉ biết vẽ bánh nướng lớn cho ngài, cháu gái ruột là con thì hiếu kính thật bánh thật.”

Dương lão thái thái trừng mắt:

“Con cái nha đầu này, sao lại nhắc tới biểu tỷ của ngươi nữa?”

Bà cũng rõ ràng, tiểu tôn nữ từ nhỏ đã không thích ngoại tôn nữ, bây giờ lại càng chán ghét. Nhưng lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, đau suốt bao năm, sao có thể nói buông là buông được.

Xuân Hiểu quả thật thích ăn cánh gà:

“Vậy con không khách khí.”

Một bữa cơm kết thúc. Hôm nay đến lượt tam phòng rửa bát, Xuân Hiểu liền xắn tay áo giúp tam thẩm thu dọn bát đũa.

Đợi dọn dẹp xong, nàng một mình chiếm trọn gian bếp, bắt đầu xử lý mấy thùng sữa bò mang về.

Điền thị ngồi dưới ánh đèn nhóm lửa, nói:

“Khuê nữ, con định nấu sữa bò uống à? Nhưng sữa bò con mang về nhiều quá. Nói trước, ta không uống sữa bò đâu.”

Xuân Hiểu kéo một chiếc ghế nhỏ lại ngồi cạnh:

“Nương, con biết người không thích sữa bò. Con làm chút kẹo sữa, cùng nhau ăn là được.”

Trong lòng Điền thị chợt hụt hẫng. Khuê nữ càng biết nhiều, càng có nhiều ý nghĩ, cũng đồng nghĩa với việc ăn khổ nhiều hơn:

“Được, nương chờ con làm kẹo sữa.”

Đêm đó, người nhà họ Dương quả thật chịu khổ. Trước nửa đêm không ai ngủ được. Đường đối với tầng lớp bá tánh vẫn là hàng xa xỉ, đừng nhìn Xuân Hiểu chưa từng thiếu đường, đó là vì cha nàng có thể nuôi nổi; còn nhà dân bình thường thì luyến tiếc mua đường để ăn.

Xuân Hiểu đuổi nương về nghỉ ngơi, phần việc phía sau đều tự mình làm, bận rộn mãi đến tận nửa đêm về sáng.

Sáng hôm sau, Xuân Hiểu chia cho mỗi phòng một gói nhỏ, mỗi gói chừng hai lạng.

Nàng cũng tính toán sơ bộ, mấy thùng sữa bò có thể làm ra bao nhiêu kẹo sữa, trừ chi phí đi thì cũng là một mối làm ăn không tệ. Chỉ tiếc kỹ thuật không cao, thương hộ bán đường nếm thử vài lần là có thể làm theo.

Buổi sáng, người nhà họ Dương đều được ăn kẹo sữa. Kẹo sữa cho thêm mạch nha nên hơi dính răng. Dương lão gia tử không thích lắm, nhưng vẫn nói lời công bằng:

“Hương vị quả thật không tồi.”

Dương lão tam thì rất vừa ý:

“Có độ dai, lại chắc bụng.”

Xuân Hiểu ngậm kẹo trong miệng:

“Còn có thể bổ sung dinh dưỡng cho thân thể, sữa bò là thứ tốt.”

Dương lão gia tử nhíu mày:

“Con định làm kẹo sữa đem bán?”

Xuân Hiểu lắc đầu:

“Không bán. Con chỉ muốn ăn nên làm nhiều một chút thôi.”

Dương lão tam không tin chất nữ chỉ đơn thuần muốn ăn kẹo sữa, nha đầu này nhất định còn có tính toán khác.

Dương lão gia tử nhíu mày sâu hơn:

“Đại Hạ cho phép thương nhân tham gia khoa cử, con thật muốn làm thương nhân để mưu sinh sao?”

Sĩ - nông - công - thương, cho dù Đại Hạ cho thương nhân thi cử, địa vị vẫn không cao, cũng không biết có ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai thứ hai hay không.

Xuân Hiểu bật cười:

“Gia gia, cha con là võ quan, nhiều sản nghiệp. Nữ nhi kinh doanh sản nghiệp cha mẹ để lại, ai cũng không thể chọn ra sai sót.”

Nói xong, ánh mắt nàng mang theo vài phần thâm ý:

“Dòng chính ở Giang Nam khi chưa bị xét nhà, cũng có không ít sản nghiệp.”

Dương lão gia tử có chút lúng túng. Năm đó sản nghiệp nhà họ Dương không ít, còn có dòng bên chuyên lo việc kinh thương. Chi của ông cũng được chia một phần lợi tức:

“Được, con hiểu rõ là được.”

Sau đó lại thở dài:

“Nếu không phải việc xét nhà đến quá đột ngột, chi nhà ta cũng có thể tích cóp được chút của cải.”

Đáng tiếc mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Trên đường lưu đày chỉ kịp giấu lại chút tiền bạc để dùng, phần lớn đều bị quan phủ tịch thu.

Đến trưa, Xuân Hiểu vòng sang hậu viện nhà họ Từ, vốn chỉ định thử thời vận. Không ngờ lại thấy Từ Gia Viêm ngồi bó gối nơi góc tường, tự bế một mình. Nàng không nhịn được ngẩng đầu nhìn trời, người này trông sao có chút ngốc?

Từ Gia Viêm nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên. Ánh mắt đờ đẫn lập tức có thần, đứng dậy bước ra.

Vẫn là rừng cây nhỏ quen thuộc. Xuân Hiểu tặc lưỡi hai tiếng:

“Biết là ngươi giả bộ thỏa hiệp, không biết còn tưởng ngươi choáng thật rồi.”

Từ Gia Viêm trợn trắng mắt:

“Ta không giả như vậy, làm sao lừa được lão gia tử? Lão gia tử nhà ta tính kế cả đời, ta đứng trước mặt ông ấy chẳng đáng xem.”

Xuân Hiểu không nói nhiều, đưa bình sứ cho hắn:

“Ngươi muốn hủy dung thì cứ làm một vết thương trên mặt. Không cần quá lớn. À, nhớ tìm cách gần đây ra ngoài ăn vạ ta.”

Từ Gia Viêm trợn mắt:

“Vì sao?”

Xuân Hiểu nói rõ kế hoạch “ném nồi”. Tim Từ Gia Viêm đập thình thịch. Dương Xuân Hiểu chẳng lẽ đã có cách khống chế bệnh đậu mùa?

Hắn nắm chặt bình sứ trong tay, gượng làm bộ mặt kinh hãi:

“Ngươi không muốn sống nữa à?”

Xuân Hiểu cười mà không cười:

“Đừng thử ta. Ta tàn nhẫn lên, chính mình còn sợ.”

Trong lòng nàng có mãnh thú, cha mẹ chính là sợi dây trói buộc. Có những ký ức của đời trước, nàng hiện tại đã không muốn nhớ lại.

Yết hầu của Từ Gia Viêm căng lên. Hắn đã bước lên con thuyền của Dương Xuân Hiểu, mà cách duy nhất để rời thuyền… chính là chết.

Xuân Hiểu phất tay:

“Ta còn rất nhiều việc phải làm, ngươi nhanh tay chút.”

Từ Gia Viêm đứng yên nhìn theo bóng lưng Dương Xuân Hiểu, phía sau lưng dâng lên từng đợt lạnh buốt. Hắn có chút hối hận vì đã leo lên con thuyền này.

Xuân Hiểu không về nhà, rẽ sang nhà bá gia gia. Vừa bước vào cửa, nàng liền thấy một thiếu niên chừng mười bốn tuổi đang bổ củi. Thiếu niên nghe tiếng bước chân liền ngẩng đầu, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc:

“Hiểu Hiểu muội muội, hôm nay gia gia vào thành rồi. Ngươi có chuyện gì thì chờ buổi chiều hãy tới?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc