Ôn Toàn thấy họ kiên quyết không nhận, lại biết được Lâm Tích vì chuyện gia đình, mới chọn học ở trường bây giờ, bèn đề nghị giúp đỡ Lâm Tích đến học ở trường tốt hơn.
Lý do của bà rất đơn giản, muốn làm chút gì đó cho Lâm gia.
Huống hồ thành tích của Lâm Tích tốt như vậy, nếu cứ ở lại trường học trước đây, thì rất đáng tiếc.
Trường học đó mặc dù chất lượng dạy học cũng được, nhưng bao năm nay chưa từng đào tạo ra được một học sinh đậu Thanh Hoa Bắc Đại.
Lúc đề cập đến mình, Giang Anh có thể từ chối không hề do dự.
Nhưng Ôn Toàn đưa ra đề nghị này, bà lại không có cách nào từ chối.
Trước đây Lâm Tích là vì trong nhà mới chọn trường học hạng nhì, bây giờ có cơ hội, bà không nhẫn tâm từ chối.
Đều là vì con.
Cuối cùng Ôn Toàn vẫn thuyết phục Giang Anh.
Nhưng Giang Anh đã nói, chuyện chuyển trường xin Ôn Toàn giúp đỡ, còn học phí và phí sinh hoạt của Lâm Tích sau này, vẫn là nhà họ chịu trách nhiệm. Hai người lớn họ, không lo không nuôi nổi một đứa con.
Lâm Tích cười cười, nhẹ nhàng nói: “Là nguyên nhân gia đình.”
Giang Ức Miên không hỏi đến cùng, bởi vì tiếng chuông vào tiết lại lần nữa vang lên.
Tiết này là tiết toán, không biết là vì trời còn nóng, hay tiết toán quá mức khô khan, mà cả lớp đều lộ ra vẻ buồn ngủ.
Giang Ức Miên bên cạnh sớm đã không chống đỡ nổi, mắt thấy sắp nhắm lại.
Thì thầy dạy toán trên bục giảng, nhìn bãi nước đọng ở phía dưới, liếc nhìn một vòng, khóa chặt bên này.
Thầy gõ bàn, gọi: “Giang Ức Miên.”
Thầy nói: “Có những bạn, vấn đề học lệch quá nghiêm trọng. Mặc dù bây giờ em vẫn tạm thời ở lại lớp trọng điểm, nhưng nếu môn toán em học không tốt, thì sớm muộn em cũng sẽ bị đá ra khỏi lớp này thôi.”
Cuối học kỳ trước, cả khối chỉ có mỗi Giang Ức Miên thi anh văn đạt điểm tối đa, thế nhưng điểm toán lại thấp hơn số điểm bình quân trong lớp gần ba mươi điểm. Chỉ cao hơn điểm đạt yêu cầu vài điểm.
Lúc này cô thất thần bị bắt được, thầy dạy toán đương nhiên càng thêm bất mãn.
Thầy gõ bảng đen, chỉ đề bài phía trên nói: “Em nói xem, bài này giải thế nào.”
Mặc dù tính cách Giang Ức Miên hoạt bát, nhưng rốt cuộc vẫn là con gái, bị thầy điểm danh trước mặt mọi người, nhất thời hơi mù mờ.
Cô nhìn đề bài trên bảng, cảm thấy mỗi một chữ viết trên đó cô đều biết, nhưng tổ hợp lại, thì cô lại không biết.
Cho đến khi chân cô bị người ta đá một cái.
Vừa cúi đầu, thì nhìn thấy quyển vở bên cạnh được đẩy tới.
Phía trên đã làm xong bài giải.
Quý Quân Hành dựa nghiêng lên tường, cậu ngồi chéo với Lâm Tích, nên lúc Lâm Tích đẩy vở qua, thì cậu thấy rất rõ.
Cô không mặc đồng phục, mà mặc áo sơ mi trắng, tóc đen buộc thành đuôi ngựa, cúi đầu, lộ ra cần cổ nho nhỏ, trắng nõn thon dài.
Chỉ một đoạn nhỏ vậy thôi, trắng nõn đến chói mắt.
Từ tầm mắt của cậu nhìn qua, sống lưng cô cố giữ thẳng.
Dường như sợ bị thầy phát hiện mình đang gian dối.
Khóe miệng Quý Quân Hành khẽ nhếch, chân dài vốn đang để dưới bàn, lặng lẽ dịch sang bên cạnh. Sau đó móc chân vào dưới ghế Lâm Tích.
Lúc cậu hơi dùng sức kéo ra sau, Lâm Tích giống như bị giật mình, đột nhiên xoay đầu lại.
Kể từ sau khi gặp cô, Ôn Toàn không biết đã ở trước mặt Quý Quân Hành nói bao nhiêu lần, đều là khen cô. Nói cô vừa nhìn chính là kiểu tính tình yên lặng thận trọng, làm việc không vội vàng.
Giờ đây cô gái luôn yên tĩnh, không nóng vội này, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cậu, đôi mắt to, mở tròn xoe, giống như con thỏ bị hoảng sợ.
Không còn vẻ thản nhiên không hợp tuổi như bình thường nữa.
Mà có loại cảm giác rất yếu đuối.
Tính khí của Lâm Tích tốt, nhưng không có nghĩa không nổi nóng. Đột nhiên bị Quý Quân Hành dọa như vậy, tim cô cũng suýt ngừng đập.
Cô hơi tức giận, thấp giọng hỏi: “Cậu làm gì thế?”
Rõ ràng người nào đó cố ý tác quái, vậy mà còn trưng ra bộ mặt vô tội, nhàn nhạt nói: “Xin lỗi, không cẩn thận móc phải.”
Không cẩn thận?
Lâm Tích nổi cáu nhìn cậu, cậu ta rõ ràng là cố ý.
Đến khi Lâm Tích xoay đầu đi, thì Tạ Ngang bên cạnh lúc này mới đè thấp giọng nói: “A Hành, cậu làm gì thế?”
Nói thực, từ trước đến nay cậu cũng chưa từng thấy Quý Quân Hành chủ động trêu chọc con gái như vậy.
Đừng nói trong lớp, mà ngay cả trong khối, người thích cậu không biết có bao nhiêu người. Dù sao gương mặt của cậu cũng đẹp, cả người đều lộ ra mùi vị sạch sẽ tuấn tú, đứng giữa đám nam sinh thời kì dậy thì, khỏi phải nói có bao nhiêu chói mắt. Nhưng thái độ của cậu đối vối con gái luôn lạnh nhạt, cho dù đám bọn họ tụ tập lại bàn luận đến con gái, Quý Quân Hành cũng chưa từng tiếp lời.
Tạ Ngang không nhịn được nói: “Cậu làm gì với bạn học mới vậy?”
Quý Quân Hành bị cậu ta ồn ào có hơi phiền, nhưng trong lòng cũng cảm thấy mình có chút quái lạ. Chỉ vì thấy cô làm chuyện xấu lại giả vờ không liên quan đến cô, thì muốn kéo ghế dọa cô.
Cậu xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này, Tạ Ngang nghĩ đến khả năng duy nhất.
“Không phải cậu xem trọng bạn học mới đấy chứ?”
Lời tác giả:
Bạn học Tạ này, bạn nói lời thật gì vậy?
Còn vị thiếu gia này, chân cậu trong giờ học có thể đừng để loạn không vậy?
Quý thiếu gia: Liên quan gì đến anh.
Đồng ca nhếch mép mỉm cười: Được thôi, có lẽ sau một trăm chương nữa cậu mới được cầm tay Lâm Tích à nha.
Thiếu gia: ……
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)