Lâm Tích chợt che cổ áo mình lại, đáng ghét không biết xấu hổ.
Thiếu gia bây giờ vẫn là một thẳng nam cốt sắt, hoàn toàn không hiểu, cái gì gọi là đừng tùy tiện đắc tội với phụ nữ.
Cho đến khi hết tiết, Lâm Tích cũng không trả lời lại câu có ngốc hay không kia nữa.
Quý Quân Hành bên cạnh đương nhiên không truy hỏi, đổi một tư thế, từ chống cằm đổi thành dựa nghiêng lên tường, vẫn là dáng vẻ thờ ơ ấy.
Dù sao từ đầu đến cuối, quyển sách hóa học để trên bàn, cậu cũng chưa từng mở ra.
Tiếng chuông vừa reo, giáo viên hóa đúng giờ hết tiết.
Trong lớp liền ầm ĩ hẳn lên, có người đứng dậy rót nước, có người duỗi lưng, có người lại vẫn cúi đầu nghiêm túc viết bài vào vở.
Còn hai người hàng trước, vừa hết tiết, Tạ Ngang đã bị bạn cùng bàn của mình giục đổi chỗ.
Tạ Ngang bất mãn nói: “Tớ nói này, sao cậu trông tớ đi dữ vậy? Tốt xấu gì chúng ta cũng ngồi cùng bàn lâu rồi, sao một chút thân mật cũng không có vậy.”
“Thân mật cái rắm, ai muốn ngồi cùng với đám nam sinh thối hoắc các cậu chứ, tớ muốn ngồi cùng với em gái xinh đẹp. Cậu chuyển nhanh đi.”
Bạn cùng bàn của Tạ Ngang, là cô gái xinh đẹp lúc nãy nói đỡ cho Lâm Tích.
Lâm Tích rất có thiện cảm với cô ấy.
Bởi vì là chủ nhiệm lớp sắp xếp, nên Tạ Ngang cũng không có cách nào.
Hai người rất nhanh đổi chỗ cho nhau.
Lúc Lâm Tích dọn bàn, thì nghe Tạ Ngang ở phía sau oán hận nói: “A Hành, cậu đừng trách tớ, muốn trách thì trách chủ nhiệm lớp ấy, biết rõ cậu không thích ngồi cùng người khác, lại còn xếp tớ ngồi bên cạnh cậu.”
“Bạn học, cậu tên gì?” Cô gái xinh đẹp bên cạnh chủ động chào hỏi với Lâm Tích.
Lâm Tích nhìn cô ấy, khẽ nói: “Tớ tên Lâm Tích, Lâm hai bộ mộc, Tích trong quý trọng.”
Cô gái chớp chớp mắt, “Tên cậu hay thật, người cũng xinh đẹp nữa.”
Nói xong, cô gái lại thuận thế sờ lên gò má Lâm Tích, cực kì hâm mộ nói: “Da cậu sao đẹp vậy, vừa trắng vừa mềm, cũng không có mụn nữa này.”
Thiếu nữ thời kì dậy thì, phải đối mặt với vấn đề lớn nhất về làn da, chính mụn trứng cá.
Lâm Tích rất hiếm khi gặp được nữ sinh nhiệt tình như vậy, bị cô ấy sờ một cái, liền sững sờ.
Ngược lại cô gái cười hi hi tự giới thiệu: “Tớ tên Giang Ức Miên, về sau chúng ta là bạn cùng bàn rồi, có gì không hiểu, cậu cứ hỏi tớ.”
“Hỏi cậu? Với cái trình độ đếm ngược ổn định trong lớp của cậu á?”
Đột nhiên, từ phía sau xen vào một tiếng chế giễu.
Giang Ức Miên chợt quay đầu, không chút do dự ném quyển sách qua, nào biết không chính xác, quyển sách lại bay thẳng đến chỗ Quý Quân Hành.
Chớp mắt thấy quyển sách sắp đập lên mặt cậu, trong không trung đưa ra một bàn tay trắng nõn, trực tiếp chụp quyển sách lại.
Ngón tay thon dài vững vàng nắm chặt góc sách.
Tạ Ngang thở hắt ra, giơ ngón cái: “Lợi hại, lão đại, tớ không phục ai, chỉ phục cậu.”
Tình hình xảy ra bất ngờ như vậy, cũng dọa Giang Ức Miên giật mình.
Cô le lưỡi, ngại ngùng nói: “Xin lỗi nhé.”
Quý Quân Hành nhìn cô, không mặn không nhạt nói: “Lần sau cẩn thận.”
Mí mắt cậu hơi nâng lên, vẫn là dáng vẻ lười biếng đó, Lâm Tích cũng quay đầu nhìn cậu, người bình thường lúc này sắc mặt chắc chắn đã sớm thay đổi.
Sau khúc nhạc đệm nho nhỏ này, Giang Ức Miên không dám ầm ĩ với Tạ Ngang nữa.
Cô xoay đầu, nhỏ giọng nói với Lâm Tích: “Tớ nói với cậu nhé, người phía sau chúng ta, sau này cậu đừng trêu chọc cậu ấy nha.”
Rõ ràng phía sau ngồi hai người, nhưng Lâm Tích không cần hỏi cũng biết, người Giang Ức Miên nói là Quý Quân Hành.
Lâm Tích nhướng mày, bật cười.
Cảm thấy lời cô ấy nói cũng quá khoa trương rồi.
Giang Ức Miên thấy cô nói như vậy, giọng vẫn rất nhỏ, “Cậu đừng có mà không tin, trước đây cậu ấy vẫn luôn ngồi một mình, bởi vì cậu ấy không thích bên cạnh có người quấy rầy đến mình. Ngay cả giáo viên cũng nuông chiều cậu ấy đó.”
Cái này, Lâm Tích lại tin.
Con gái mà bát quái, thật sự là không có kết thúc.
Giang Ức Miên nằm bò trên bàn, nhìn Lâm Tích còn đang dọn bàn, dáng vẻ gọn gàng ngăn nắp, bỗng nhiên tò mò hỏi: “Đúng rồi, trước đây cậu học ở đâu? Sao đột ngột chuyển đến trường bọn tớ thế?”
Cô ấy hỏi như vậy, động tác trên tay Lâm Tích thoáng dừng lại.
Chuyển trường sao?
Sau khi Giang Ức Miên hỏi ra, Lâm Tích cảm thấy sau lưng có một ánh mắt, dường như đang nhìn chằm chằm mình.
Có lẽ cô nói ra, người khác cũng sẽ không tin lắm đâu nhỉ.
Bởi vì chuyện này, quả thực còn ly kỳ hơn cả trong phim. Vì người sắp xếp cho cô chuyển trường, chính là mẹ của vị thiếu gia phía sau cô đây.
Sở dĩ Ôn Toàn tìm đến Lâm gia, ngoài việc muốn nhìn đứa trẻ hiến tim cho con trai mình dáng vẻ thế nào.
Cũng là muốn giúp đỡ Lâm gia.
Vốn bà biết Lâm gia vì trị bệnh cho Lâm Chính, đã nợ bên ngoài một khoản tiền lớn, nên muốn cho họ một khoản tiền.
Nhưng Giang Anh kiên quyết không lấy.
Lúc đó hiến tim, đã nói là hiến miễn phí.
Nếu bây giờ họ nhận tiền của Ôn Toàn, há chẳng phải đang bán tim của Lâm Chính ư.
Là bố mẹ, họ có kiên trì và tôn nghiêm của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)