Nhàm chán.
Quý Quân Hành đá mạnh ghế của Tạ Ngang, lần này thật sự không khách sáo, nửa người Tạ Ngang lắc lư. Khiến cho thầy dạy toán phía trên nhìn cậu ấy, không vui hỏi: “Tạ Ngang, em làm gì đấy? Giờ học còn không nghiêm túc, lớp học không giữ được em hả?”
Vẻ mặt Tạ Ngang oan ức, cậu cũng không phải cố ý.
Nào biết người bên cạnh lại còn không bỏ qua cho cậu, giọng nói lười biếng của thiếu niên, vang lên trong lớp, “Thưa thầy, Tạ Ngang muốn trả lời câu hỏi.”
Tạ Ngang hoàn toàn bị bán, vẻ mặt ngơ ngác.
Cậu: “……”
Thầy dạy toán nhìn Quý Quân Hành, đây là học trò đắc ý của thầy.
Thế là thầy gật đầu, nói: “Đã là như thế, em lên bảng làm đề này đi.”
Giang Ức Miên trước mặt được thầy cho ngồi xuống, còn Tạ Ngang thì bị gọi lên.
Giang Ức Miên nhân lúc thầy giáo xoay đầu đi, quay ra sau chắp tay, vui vẻ nói: “Lão đại, ơn cứu mạng, cả đời không quên.”
Quý Quân Hành vẻ mặt thờ ơ.
Tiếng chuông tiết cuối cùng buổi chiều vừa reo, chưa được một lúc, học sinh trong lớp đã đi hơn phân nửa.
Giang Ức Miên chủ động hỏi: “Lâm Tích, cậu muốn đi nhà ăn ăn cơm không?”
Lâm Tích gật đầu, cô nói: “Tớ phải đi nạp tiền thẻ cơm.”
Thẻ Thất Trung áp dụng là thẻ hoạt hình, chính là kiểu thẻ học sinh và thẻ cơm cùng một thẻ. Thẻ cơm Lâm Tích đã làm xong, nhưng bên trong còn chưa nạp tiền.
Giang Ức Miên nhiệt tình nói: “Cậu còn không biết chỗ nạp tiền thẻ cơm ở đâu đúng không, tớ dẫn cậu đi.”
Tình hữu nghị của con gái vốn đến rất nhanh.
Nhất là con gái ngồi chung bàn, một buổi chiều đã có thể thân thiết đến mức tay cầm tay.
Trên đường đi, Giang Ức Miên giới thiệu về trường học cho Lâm Tích. Lúc trước Lâm Tích cảm thấy trường học này rất lớn, lần này đi theo Giang Ức Miên đến, mới phát hiện buổi trưa cô chỉ nhìn thấy một phần nhỏ của trường mà thôi.
Tầng hai của nhà ăn không những có thể nạp tiền thẻ cơm, mà còn có khu ăn vặt nhỏ, có bún, cơm thố, canh Ma lạt còn có cửa sổ chọn món riêng biệt.
Bây giờ đang là giờ cơm, trong nhà ăn đã chen đầy học sinh.
Ngay cả chỗ nạp tiền, cũng xếp một hàng dài.
Lâm Tích nhìn trong thời gian ngắn cũng chưa đến lượt mình, hơi ngại ngùng nói: “Hay là, cậu đi ăn cơm trước đi.”
Giang Ức Miên vịn vai cô, cười nói: “Tớ ở cùng cậu mà, dù sao tớ cũng không đói.”
Vì thế, hai người vừa nói chuyện vừa xếp hàng, thời gian trôi qua cũng rất nhanh.
Đến khi Lâm Tích nạp tiền xong, hai người mới nhớ ra vừa rồi không bàn bạc ăn gì. Giang Ức Miên là học sinh ngoại trú, bình thường số lần ăn cơm ở nhà ăn không tính là nhiều. Lúc này cô nhìn các ô cửa, chỉ chỗ nhiều người nhất.
“Hay là đi ăn bún đi, nghe nói quán này cũng rất ngon.”
Lâm Tích gật đầu, lần đầu tiên cô đến nhà ăn ăn cơm, đương nhiên nghe lời Giang Ức Miên.
Hai người đi qua, chọn hai phần bún.
Qua một lúc, bún của các cô đã làm xong, hai người bưng khay, bắt đầu tìm chỗ ngồi xuống.
Lúc này người ăn cơm ở nhà ăn đang nhiều, họ đi về phía sau một hồi, mới tìm được một cái bàn sạch sẽ.
Bên này bởi vì cách xa cửa sổ, có hơi hẻo lánh, người ngồi không tính là nhiều.
Nào biết các cô vừa để khay xuống, bên cạnh vang lên một giọng nói.
“Ơ, bạn học mới cũng đến nhà ăn ăn cơm này.”
Ngẩng đầu nhìn, lại là đám người Quý Quân Hành.
Người nói chuyện là Tạ Ngang.
Giang Ức Miên vừa nhìn thấy họ, liền trợn mắt, tỏ ý: “Thật là ăn cơm cũng không thoát khỏi các cậu.”
“Giang Ức Miên, tớ thấy cậu là cố ý đi, có phải thấy bọn tớ ngồi đây, nên đặc biệt đến ngồi hay không. Đừng phủ nhận nha, phủ nhận là ngụy biện.”
Tạ Ngang cười nói.
Giang Ức Miên nổi nóng, để khay lên bàn.
Đang muốn phát hỏa, nào biết Lâm Tích bên cạnh đã mở miệng.
Cô cẩn thận quan sát Tạ Ngang một hồi, nói: “Uhm, bọn tớ quả thực là cố ý đấy.”
Giang Ức Miên xoay đầu nhìn cô.
Cho đến khi Lâm Tích nghiêm túc nói: “Bởi vì bộ dạng của cậu đẹp nha.”
Phụt.
Ai cũng không ngờ, có thể nghe được đáp án như vậy.
Hai nam sinh ngồi đối diện Tạ Ngang, chợt phụt cười.
Còn Quý Quân Hành ngồi bên cạnh Tạ Ngang, sau ngơ ngác, thì khóe miệng cũng chậm rãi giương lên.
Sở dĩ con trai sẽ trêu chọc con gái, không phải vì con gái da mặt mỏng, không dễ chọc à. Hôm nay Tạ Ngang xem như đã gặp được đối thủ, Lâm Tích nghiêm túc đáp trả một câu như vậy, nhất thời khiến cho cậu có loại ảo giác, mình có phải nên đi soi gương thử hay không.
Giang Ức Miên lúc này bật cười ha ha.
Cô nháy mắt với Lâm Tích, rất tán thành nói: “Lâm Tích, tớ phục cậu đấy.”
Lâm Tích không nhanh không chậm ngồi xuống.
Tạ Ngang giương mắt nhìn cô, thấp giọng nói: “Bạn học mới này, rất có cá tính.”
Trần Mặc ở đối diện phì cười, “Còn không phải chính cậu đưa đầu cho người ta à.”
“A Hành, cậu xem, bọn họ đều bắt nạt tớ kìa.” Tạ Ngang rên rỉ với Quý Quân Hành, cậu và Quý Quân Hành là bạn chơi từ nhỏ, quan hệ cũng thắm thiết hơn Trần Mặc, Cao Vân Lãng ở đối diện vào cấp hai mới quen.
Nào biết cậu vừa nói xong.
Quý Quân Hành thả đũa xuống, nhàn nhã nói: “Đáng đời.”
Tạ Ngang tức đến nỗi ném luôn đũa, “Cơm này không thể ăn nổi nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)