Chọc cho Trương Minh Huệ đưa tay đẩy vai cậu, Tạ Ngang nghiêng sang bên cạnh. Động tác vốn cũng không tính là lớn, nhưng Tạ Ngang lại đυ.ng đến Lâm Tích đang ôm một tay sách.
Những quyển sách này không nhẹ, Lâm Tích ôm lâu như vậy, sớm đã mệt.
Cô bị Tạ Ngang đυ.ng vào như vậy, cả người giống như tờ giấy, ngã ra phía sau.
May là cơ thể cô đυ.ng đến bàn sau.
Mặc dù Lâm Tích không ngã, nhưng bàn hàng cuối bị cô đυ.ng trúng, đồ trong hộc bàn rơi thẳng ra ngoài.
‘Bịch’ một tiếng giòn tan.
Mọi người đều nhìn xuống đất, thì thấy một cái đồng hồ yên lặng nằm đó.
Tạ Ngang vừa nhìn thấy cái đồng hồ đó, đầu chợt ông ông, cậu đến gần hét hớn, mắt nhìn chằm chằm, giống như đã bị dọa đến mức nói không nên lời.
Trương Minh Huệ cũng sững sờ.
Cô ấy rất nhanh nghĩ đến, chủ nhân cái bàn này, trên người giống như không có một món đồ rẻ……
Lúc này trong lớp nhiều người đã trở về, mọi người đều chú ý đến hỗn loạn nho nhỏ bên này.
Trương Minh Huệ theo bản năng nhìn Lâm Tích, hơi bất đắc dĩ nói: “Trời ơi, sao cậu không cẩn thận vậy, đυ.ng rơi đồng hồ của người ta xuống đất rồi kìa.”
Lâm Tích yên lặng nhìn cô ấy.
Không cãi lại.
Mặc dù nguyên nhân là Trương Minh Huệ trêu đùa với Tạ Ngang, nhưng đồ quả thực là do cô đυ.ng rơi xuống.
Vào lúc này, cửa sau lại có hai nam sinh đi vào.
Tạ Ngang tinh mắt, chợt nâng cao giọng gọi: “A Hành, cậu về rồi.”
Thiếu niên cao lớn gầy gò ở cửa, hai tay đút trong túi quần, tư thế lười biếng, chậm rãi đi vào lớp. Mái tóc cậu hơi ướt, tóc ngắn màu đen có vẻ càng đen hơn.
Cậu mặc áo T-shirt màu trắng, trước ngực là hình vẽ đơn giản, cổ áo hơi thấp, lộ ra xương quai xanh tinh xảo lại trắng ngần.
Còn khuôn mặt kia, đôi mắt đen láy sáng ngời, sống mũi cao thẳng, lộ ra vẻ tuấn tú của thiếu niên.
Vẫn đẹp trai quá mức thế kia.
Quý Quân Hành.
Lâm Tích cũng không ngoài ý muốn gặp được cậu ở trường này, cô chỉ không ngờ, sẽ cùng lớp với cậu.
Cậu đã đi đến bên cạnh Tạ Ngang, liếc nhìn cậu ta, giọng nói lười biếng: “Kêu cái gì?”
Tạ Ngang chỉ xuống đất.
Chiếc đồng hồ còn đang nằm ở đó đấy.
Trương Minh Huệ bên cạnh giành mở miệng trước nói: “Quý Quân Hành, cậu đừng tức giận. Bạn học mới cũng không phải cố ý đυ.ng bàn cậu đâu, cậu tha thứ cho người ta nhé.”
Quý Quân Hành nhìn xuống đất, xoay đầu, tầm mắt không nhanh không chậm ở trên người Lâm Tích quan sát một phen.
Trương Minh Huệ thấy vậy, lại nói: “Quý Quân Hành, cậu không đến mức nhỏ nhen vậy chứ. Bạn học mới là nữ mà, cậu sẽ không bắt người ta đền đi.”
Lúc này, một nữ sinh đứng ở lối đi, đột nhiên mở miệng.
“Trương Minh Huệ, cậu ít nói hai câu đi. Nếu không phải cậu đẩy Tạ Ngang, thì bạn học mới sẽ đυ.ng đến bàn cuối à? Nếu thật sự đền, thì cậu với Tạ Ngang hai người đền mới phải đó.”
Lâm Tích nhìn qua, thấy một nữ sinh tướng mạo rất xinh đẹp, đang ôm tay, vẻ mặt giễu cợt.
Gò má Trương Minh Huệ chợt đỏ bừng.
Nữ sinh thấy Lâm Tích nhìn mình, thì nhếch khóe miệng, cười với cô.
Lâm Tích gật gật đầu, mỉm cười, tỏ ý cảm ơn.
Lúc này, chuông vào tiết vang lên.
Cô nhìn Quý Quân Hành, mở miệng nói: “Xin lỗi, vừa rồi không cẩn thận đυ.ng đến bàn cậu.”
Quý Quân Hành đi tới trước một bước, cúi người, đưa tay nhặt đồng hồ dưới đất lên.
Đúng lúc giáo viên dạy Hóa đi vào, thầy thấy chuông vào tiết cũng đã reo, mà học sinh còn tụm năm tụm ba đứng đó, liền vỗ lên bảng đen trên bục giảng, hét to: “Cũng đã vào tiết rồi, còn đứng cả đó làm gì.”
Mọi người chạy nhanh về chỗ ngồi của mình
Lâm Tích nhất thời bị bỏ lại ở lối đi, hơi lúng túng đứng ở đó.
Giáo viên Hóa nhìn cô, ngạc nhiên ơ một tiếng, hỏi: “Bạn học này……”
“À, vậy tiết này trước đừng đổi, bạn học mới tạm thời ngồi ở hàng cuối. Đợi tiết sau hẵng đổi nhé.”
Như thế, Lâm Tích được xếp ngồi tạm thời bên cạnh Quý Quân Hành.
Giáo viên Hóa lập tức bắt đầu lên lớp.
Lâm Tích giỏi hóa, lúc thi cuối kì năm lớp mười, môn hóa của cô gần đạt điểm tuyệt đối. Huống hồ quê cô vốn nổi danh là thi khó.
Hàng năm vào thời điểm thi tuyển sinh đại học, chỗ họ đều được xưng là mô hình thi tuyển đại học địa ngục.
Cho nên cô lật sách bài tập mới nhận ra, đề bài rất đơn giản, theo cô thấy, gần như không có khó khăn gì.
Trước bảng đen, giáo viên Hóa giảng bài đến khí thế ngất trời.
Lâm Tích mở vở ra, bắt đầu ghi chép nội dung trọng điểm giáo viên giảng.
Chỉ là qua nửa tiết, dư quang cô liếc nhìn, lúc này mới phát hiện, bạn cùng bàn bên cạnh, vậy mà ngay cả sách cũng không mở.
Cậu một tay chống cằm, dáng vẻ không tập trung.
Cái đồng hồ kia để trên bàn, vết xước trên vỏ đồng hồ rõ rệt.
Mũi bút Lâm Tích để trên vở, không phải cô không muốn đền, chỉ là tiểu thiếu gia sống trong nhung lụa này, đồ dùng chắc không rẻ đâu.
Cuối cùng, cô vẫn xé một tờ giấy trong vở.
“Xin lỗi, nếu đồng hồ của cậu có vấn đề, thì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Mặc dù cô cũng bị đẩy, nhưng đồ quả thực là bị cô đυ.ng rớt.
Cô đẩy tờ giấy qua.
Quý thiếu gia đang ngẩn người, vốn mắt cũng sắp díu hết cả lại, thì thấy bên cạnh đẩy đến một tờ giấy. Khóe mắt cậu hơi nhướng, khóe miệng nhếch lên, đưa tay ra, ngón trỏ giữ tờ giấy mỏng, kéo tới trước mặt mình.
Lâm Tích chưa bao giờ chuyền giấy với người khác trong giờ học.
Dư quang liếc thấy cậu nhúc nhích, cả người bất chợt ngồi thẳng lên.
Rất có kiểu, giấu đầu hở đuôi.
Đến khi Quý Quân Hành nhìn rõ chữ trên giấy, lộ ra dáng vẻ cười như không cười.
Sau đó cậu lấy ra một cây bút, viết soàn soạt lên phía trên.
Tờ giấy lại được đẩy về, Lâm Tích len lén kéo đến trước mặt mình.
Vừa cúi đầu, nhìn thấy rất rõ chữ trên giấy.
Mới đầu, cô liếc mắt nhìn thấy chữ của cậu, chỉ cảm thấy người này thật kì lạ, ngay cả viết chữ cũng có thể đẹp đến vậy.
Ngòi bút mạnh mẽ, một chút cũng không giống vẻ lười biếng thường ngày của cậu.
Nhưng lúc cô nhìn rõ nội dung viết ở phía trên, thì nghẹn một ngụm khí ngay ngực.
Không lên cũng chẳng xuống.
“Tôi nói gì, cậu cũng phụ trách?”
“Có ngốc không vậy.”
Lời tác giả:
Ý của thiếu gia là, tôi nói cậu đền cái gì, cậu cũng phụ trách sao? Cho nên muốn cậu……
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
