Lâm Tích vốn đang yên lặng ăn cơm, lúc nghe được câu này, cả người đều cứng đờ.
Gần như là trong chớp mắt, gò má trắng nõn của cô đã nhuộm lên một lớp đỏ ửng.
Ngay cả vành tai cũng đỏ bừng.
Trong lúc lúng túng, ai có thể nghĩ trưởng thôn sẽ đột nhiên nói lời không giới hạn này chứ.
Nào biết bên cạnh lại vang lên giọng nói bướng bỉnh.
“Chú là nói để cậu ấy làm con dâu nuôi từ bé cho cháu?”
Lời của tác giả:
Chương trước rất nhiều bạn gái đoán tim là được hiến cho Quý thiếu gia, nhưng mọi người đều sai rồi.
Nhưng mà cậu ta không không lại có được một cô dâu tương lai đó, sóng này không lỗ vốn tí nào nhỉ.
Hỏi: Thiếu gia kiêu ngạo như vậy sẽ bị đánh chết chứ?
Trả lời: Sẽ!!! Nhưng trước tiên cứ để cậu ta kiêu ngạo một lúc đi, rồi sẽ có lúc cậu ta khóc thôi. Ahaha
Vào tháng chín, thời tiết Bắc Kinh vẫn khô hanh như thế, bầu trời hiếm khi sáng trong.
Bầu trời trong xanh, ngay cả Vạn Lý cũng không có mây giăng.
Ánh mặt trời thiêu đốt, chiếu vào vườn trường rộng lớn, đường chạy bằng nhựa màu đỏ tươi trên sân thể dục, thoạt nhìn cũng sắp hòa tan.
Lâm Tích đi theo trợ lý Hàn, bước vào tòa nhà dạy học.
Trước khi đến đã điện thoại liên lạc trước, chủ nhiệm lớp Tôn Lệ Như đang ở văn phòng đợi họ.
Trợ lý Hàn vừa đi vào, “ Cô Tôn, xin chào.”
Tôn Lệ Như đứng dậy, gật đầu, “Các người đến rồi.”
Trợ lý Hàn đưa túi hồ sơ trong tay qua, “Đây là tư liệu của Lâm Tích, cô xem trước, còn thiếu thứ gì, cứ nói với tôi.”
Tôn Lệ Như sớm đã biết từ chỗ chủ nhiệm khối, rằng lớp mình sẽ có một học sinh chuyển trường đến.
Vừa bắt đầu cô còn rất ngoài ý muốn, dù sao trường học của họ cũng là trường cấp ba số một số hai trong thành phố Bắc Kinh, có thể thi vào đã là cực khó, nửa đường chuyển trường đến thì càng khỏi phải nói. Huống hồ lớp cô chủ nhiệm, còn là lớp trọng điểm của khối 11.
Gia đình đứa trẻ này thế nào, xem ra năng lực trong nhà rất lớn.
May mà chủ nhiệm đã nói cho cô biết, thành tích của học sinh này rất tốt, lúc trước thi tuyển sinh trung học còn là trạng nguyên cả thành phố.
Hơn nữa ở trường học cũ, cả năm lớp mười đều đứng đầu toàn trường.
Bây giờ cô vừa thấy Lâm Tích, liếc mắt chính là học sinh ngoan ngoãn nghe lời.
Sau khi trợ lý Hàn cáo từ, Tôn Lệ Như trực tiếp dẫn Lâm Tích đi nhận sách giáo khoa mới, sau đó lại dẫn cô về lớp học. Trên đường, cô ấy hỏi gì, Lâm Tích đều trả lời đúng sự thật.
Lúc này tiết đầu tiên của buổi chiều vừa kết thúc.
Tiếng chuông hết tiết vang vọng khắp tòa nhà dạy học.
Tiết này của lớp một là tiết thể dục, cho nên lúc Tôn Lệ Như dẫn Lâm Tích đến lớp, phần lớn học sinh vẫn còn đang ở sân thể dục chưa về. Trong lớp chỉ có vài nữ sinh.
Thấy họ ở đây, Tôn Lệ Như hỏi: “Lại không đi học tiết thể dục?”
Tiết thể dục giáo viên quản giáo lỏng lẻo, có vài nữ sinh ghét phơi nắng bên ngoài, liền tránh trong lớp.
Cũng may đều là con gái, Tôn Lệ Như cũng không nói nhiều, quét một vòng trong lớp.
Chỗ ngồi trong lớp, vừa khai giảng thì đã định.
Tôn Lệ Như nhìn vóc dáng của Lâm Tích, ở trong đám nữ sinh trong lớp cũng xem như là cao ráo. Cô thấy Lâm Tích cũng không đeo kính, hỏi: “Em ngồi ở hàng sau được không?”
Lâm Tích gật đầu: “Thưa cô, được ạ.”
Tôn Lệ Như hài lòng gật đầu, chỉ chỗ ngồi ở hàng cuối cùng gần cửa sau, trong lớp chỉ có chỗ đó là còn chỗ trống.
Nhưng cô suy nghĩ giây lát, bỗng nói với một học sinh nữ trong lớp: “Trương Minh Huệ, lát nữa đợi Tạ Ngang về, em nói với bạn ấy một tiếng, bảo bạn ấy chuyển đến hàng cuối, nhường chỗ cho bạn học mới.”
“Thưa cô, đã biết ạ.”
Một cô gái mặt tròn buộc tóc đuôi ngựa, đứng lên khỏi chỗ.
Bởi vì tiết sau Tôn Lệ Như có tiết, cô không nói gì nhiều, trực tiếp bảo Lâm Tích vào lớp, còn mình thì rời đi.
Trương Minh Huệ đi đến, nhìn sách vở Lâm Tích ôm trong ngực, nhiệt tình hỏi: “Nào nào, tớ giúp cậu ôm chút nhé, đám con trai này mỗi lần đến giờ thể dục, đều phải đến hết tiết gần vào tiết mới mới về.”
“Không cần đâu, không nặng lắm.”
Lâm Tích ngại phiền cô ấy.
Trương Minh Huệ cũng không cưỡng cầu, dẫn cô đi đến hàng cuối của lớp.
Tôn Lệ Như xếp chỗ đó cho cô, vốn đã có người ngồi. Trên bàn để đầy sách, không tính là ngăn nắp, đồ đang để vừa nhìn liền biết là bàn của con trai.
Trương Minh Huệ ra tay bắt đầu dọn dẹp đồ trên bàn.
Lúc cô vừa động tay, cửa sau bị đá ra, hai nam sinh mặc áo ngắn tay xuất hiện ở cửa.
Vóc dáng hai người cũng không thấp, sóng vai đứng chặn kín cánh cửa.
Một nam sinh trong đó hét: “Trương Minh Huệ, cậu động đến bàn tôi làm gì.”
Trương Minh Huệ xoay đầu, nhìn thấy họ, theo bản năng nhìn ra sau. Thấy phía sau không có người, giọng hờn dỗi đã vang lên, “ Là cô bảo cậu đổi chỗ với bạn học mới, cậu ngồi ở bàn sau, để bạn học mới ngồi chỗ của cậu.”
Nam sinh nhìn Lâm Tích, lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, “Wow, lớp chúng ta vậy mà đến một học sinh mới, sao cô cũng không nói trước một tiếng nhỉ.”
“Tạ Ngang, tiết sau sắp vào tiết rồi, cậu nhanh đổi chỗ đi.”
Giọng Trương Minh Huệ hờn dỗi, nhất là kéo giọng câu cuối cùng.
Tạ Ngang đi tới, đột nhiên nghĩ đến lời của Trương Minh Huệ, chỉ chỉ hàng cuối nói: “Cô bảo tôi ngồi hàng cuối?”
Cô hơi hất cằm, “Cậu chuyển trước đi, để tớ nói với cậu ấy.”
Tạ Ngang nhìn cô, cố ý kéo dài giọng, ‘Ồ’, như cười như không nói: “Giọng điệu này, nói như cậu rất quen với A Hành bọn tôi ấy nhỉ.”
Cậu nói như vậy, đã chọc trúng tâm sự thiếu nữ của Trương Minh Huệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
