Lúc Lâm Chính còn sống là một người có năng lực tự lo liệu cực mạnh, phòng của anh bài trí gọn gàng ngăn nắp.
Sách trên giá, có không ít là sách học cấp ba và đại học của anh.
Trên tường dán một bức tranh kết cấu cơ thể người, những thứ này đều là Giang Anh mang về từ ký túc xá đại học của Lâm Chính.
Bà giống như luyến tiếc vứt đi.
Ôn Toàn vừa định đi vào, thì di động trong túi xách vang lên.
Bà cầm di động, đi đến bên cạnh nhận điện thoại.
Lúc này một cơn gió thổi vào, cửa sổ đang mở, chỉ đóng rèm cửa để ngăn côn trùng. Gió vừa thổi, bức tranh kếu cấu cơ thể người dán trên tường đúng lúc bị thổi lên một góc.
Lâm Tích nhìn thấy, vội đi tới, đưa tay giữ một góc đó ở trên tường.
Nào biết giống như cố ý đối địch với cô, cô vừa lùi về sau một chút, thì soạt một tiếng, cả bức tranh đều rơi xuống.
Cô chớp mắt, nhìn đến ngẩn người.
Lúc này Quý thiếu gia dựa trên khung cửa, vẻ mặt nhàn nhã, nhìn thấy một màn trước mắt, khẽ cười một tiếng.
Cậu đi tới trước mấy bước, cúi người nhặt bức tranh kết cấu dưới đất lên.
“Trong nhà có hồ dán không?”
Lâm Tích xoay đầu, hơi cau chóp mũi, “Băng keo được không?”
“Không được.”
Giọng của người này trầm thấp lại vui vẻ, cho dù hai chữ đơn giản, cũng được cậu nói, dường như dễ nghe hơn người khác.
Quý Quân Hành đưa tay, chỉ vào bức tường, “Mặt tường này, dán bằng băng keo cũng sẽ không dính lâu.”
Ngược lại Quý Quân Hành tùy ý quét quanh căn phòng.
Cậu đi sang bên cạnh hai bước, không cần nhón chân, nhấc tay đã đủ để lấy bình hồ dán để tầng trên cùng giá sách.
Đây là hồ dán Lâm Chính dùng trước đây.
Lâm Tích thấy cậu lấy đồ xuống, nhất thời sốt ruột.
Cô trực tiếp xông đến, gần như không cần suy nghĩ, chộp lấy bình hồ trong tay cậu.
Hồ dán bị cậu cầm, lần đầu tiên cô không rút được, lại dùng sức, lần này chạm đến làn da ấm áp lại tinh tế của con trai.
Bàn tay Lâm Tích giống như đột nhiên bị phỏng, rụt về.
Con gái ở độ tuổi này, đừng nói là tiếp xúc thân thể, bình thường nói chuyện với con trai, cũng phải cân nhắc.
Đây là lần đầu tiên cô chạm tay một người con trai.
Quý Quân Hành rũ mắt, nhìn gò má cô, nói thực khuôn mặt cô không phải kiểu kinh diễm, ngũ quan dịu dàng thanh tú, là thuộc kiểu xinh đẹp càng nhìn càng thấy đẹp. Lúc này cô cúi mặt, lông mi cong dài phủ trên mí mắt, che khuất tầm mắt.
Uhm, vừa chạm tay, thì đã xấu hổ như vậy?
Lâm Tích chỉnh đốn xong tâm tình, ngẩng đầu nghiêm túc nói: “Đó là đồ của anh trai, không thể dùng.”
Đuôi mắt Quý Quân Hành lại khẽ nhướng.
Dĩ nhiên cậu không hiểu, đã có hồ dán, vì sao lại không thể dùng.
Lâm Tích cũng không nói nhiều với cậu.
Cô không giải thích, Quý Quân Hành cúi đầu nhìn bình hồ trong lòng bàn tay.
Sau đó, cậu xoay người, để đồ về lại chỗ cũ.
“Cảm ơn.”
Giọng Lâm Tích mềm mại nói.
Cuối cùng, Lâm Tích vẫn xuống lầu tìm hồ dán, dán lại bức tranh kết cấu kia.
Mùa hè trời lâu tối, lúc Giang Anh làm xong một bàn đồ ăn, thì bên ngoài trời vẫn sáng. Không bao lâu, mấy cán bộ trong thôn cũng đến, nói là cùng tiếp đãi khách quý.
Giang Anh đương nhiên không tiện đẩy người ta ra ngoài.
Lâm Diệu Hoa đặc biệt tìm rượu ủ trong nhà ra.
Trên bàn cơm, cũng không biết sắp xếp thế nào, mà Lâm Tích ngồi bên cạnh Quý Quân Hành.
Thiếu niên bên cạnh cho dù không nói chuyện, nhưng cảm giác áp bức cũng tràn đầy. Lúc cậu ăn cơm, vô cùng yên lặng, Giang Anh sợ cậu dùng không quen đồ trong nhà, cho nên đặc biệt chuẩn bị chén đũa mới cho cậu và Ôn Toàn.
Cũng không biết là ai mở miệng, chủ đề lại chuyển đến bên này.
Nghe trưởng thôn cười ha ha nói: “Vị công tử trong nhà ngài, thành tích chắc cũng không tệ đâu nhỉ.”
Ôn Toàn nhìn Quý Quân Hành, mỉm cười nói: “Nó học cũng được, chỉ là không để tâm lắm.”
Trưởng thôn nhìn chàng trai cô gái ngồi đối diện mình, bỗng nhiên vỗ đùi, vui cười nói: “Lâm Tích chúng ta thế nhưng là một nữ trạng nguyên, sau này cũng là sinh viên của Thanh Hoa Bắc Đại. Mọi người xem hai đứa trẻ này, ngồi cùng nhau, có phải giống kim đồng ngọc nữ hay không.”
Ngay cả Giang Anh cũng không ngờ, trưởng thôn sẽ đột nhiên nói như vậy.
Bà vội cắt ngang nói: “Lão Trương, ông đừng nói bậy, đứa trẻ còn nhỏ.”
Nào biết lúc này trưởng thôn uống hơi nhiều, người hay nói căn bản không thể dừng lại.
“Duyên phận của hai nhà các người, nếu là trước đây, phải kết thành thông gia, mới có thể xứng đáng với duyên phận này ấy chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



