Nhưng so với Quý Tuyển Hằng khẩu thị tâm phi, là người ủng hộ số một của Quý Quân Hành ở Quý gia, Quý Lộ Trì chợt không bằng lòng. Cậu bé ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp luôn treo nụ cười ngọt ngào hiếm khi nhăn lại, nghiêm túc nói: “Bố, bố không được nói như vậy, con cảm thấy anh trai cũng lợi hại như chị.”
Ôn Toàn bật cười, đưa tay chỉ lên trán cậu, “Đã biết, con bảo vệ anh trai con nhất.”
Mà thiếu niên luôn vùi trong sofa chơi di động, lúc này lười biếng ngẩng đầu, ngoắc tay với bên này, “Quý Lộ Trì, muốn chơi game không.”
“Muốn ạ.” Cậu bé nhảy xuống khỏi sofa, lủi đến bên cạnh Quý Quân Hành.
Giống như con chó Bắc Kinh.
Chỉ còn thiếu vẫy đuôi nữa thôi.
Lâm Tích nhìn một màn này, trong lòng đột nhiên mềm mại vô cùng.
Anh trai, có lẽ, đây chính là điều anh muốn nhìn thấy nhất nhỉ.
Lời tác giả:
Trì Trì của chúng ta bây giờ vẫn là fan số một của thiếu gia, nhưng rất nhanh thôi, thiếu gia sẽ phát hiện, lời nói của cậu đối với Quý Lộ Trì dường như không hữu hiệu bằng Lâm Tích.
**
Ôn Toàn chuẩn bị phòng trong nhà cho Lâm Tích, vừa đẩy cửa, một màu hồng đập vào mắt, tràn đầy trái tim thiếu nữ.
Lâm Tích nhìn khắp phòng đều là đồ dùng con gái, biết đây là Ôn Toàn chuẩn bị cho cô.
Một đêm này, Lâm Tích ở trong căn phòng rộng rãi lại lộng lẫy này, rất lâu mới chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, sau khi cô rời giường không bao lâu, thì Quý Lộ Trì gõ cửa bên ngoài.
Nếu không phải đêm qua Ôn Toàn cưỡng ép kéo cậu, thì cậu bé hận không thể ngủ cùng Lâm Tích mới được.
Ăn bữa sáng xong, Quý Lộ Trì kéo Lâm Tích ra sau vườn hoa chơi ô tô điều khiển từ xa.
Cậu bé hiến chiếc xe hơi mình thích nhất ra.
Lâm Tích chưa từng chơi thứ này, nên thường xuyên điều khiển chiếc xe đụng vào thân cây trong vườn hoa, thấy cô thế này, Quý Lộ Trì sốt ruột nói: “Chị, em lái cho chị xem.”
Thế là cậu bé cầm lấy điều khiển trong tay Lâm Tích qua, điều khiển chiếc xe.
Vừa bắt đầu, ô tô quay ngược rẽ ngoặt các kiểu trên cỏ, Lâm Tích wow một tiếng, khiến cho Quý Lộ Trì đắc ý nâng cằm nhỏ, “Em lợi hại chứ.”
Hai người chạy qua, Quý Lộ Trì ngồi xổm dưới đất, sửa thế nào, chiếc xe cũng không phản ứng.
Thấy cậu bé sắp khóc, Lâm Tích liền dỗ: “Hay là để chị xem thử cho nhé.”
Nhưng cô nào biết sửa thứ này.
Mắt thấy nước mắt của Quý Lộ Trì đã đảo quanh trong hốc mắt, đôi mắt to cực kì tủi thân, lúc Lâm Tích đang nghĩ làm thế nào để dỗ cậu, thì trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày thể thao màu đỏ đen.
Còn có một đoạn chân trắng nõn lại cân xứng.
Đỉnh đầu truyền đến giọng nói thờ ơ trước sau như một kia, “Cầm đến đây, anh xem thử.”
Mấy phút sau, ba người ngồi trong phòng game của Quý gia, đây là lần đầu tiên Lâm Tích bước vào đây. Căn phòng rộng lớn mấy chục mét vuông, trên tường treo một cái máy chiếu, đĩa game để khắp nơi trên chiếc bàn thấp trước mặt.
Dưới đất trải tấm thảm dày dặn lại mềm mại, chân không dẫm lên phía trên, như đi trên mây.
Quý Quân Hành ngồi xếp bằng dưới đất, Quý Lộ Trì quỳ bên cạnh cậu, hết sức chuyên chú nhìn động tác của anh trai.
Có lẽ cậu bé dựa quá gần, chắn ánh sáng của Quý Quân Hành, nên cậu hơi cau mày, “Quý Lộ Trì, đi sang bên cạnh.”
Quý Lộ Trì vốn chỉ quan tâm đến chiếc xe đồ chơi của mình, thấy anh trai vô tình như vậy, thì miệng nhỏ trề ra, muốn khóc.
Lâm Tích vội kéo cậu sang, khẽ thì thầm dỗ dành cậu.
Không bao lâu, di động Quý Quân Hành để ở bên cạnh vang lên. Cậu đưa tay lấy di động qua, sau khi kết nối, thì kẹp giữa tai và cổ, trên tay cầm tua vít, đã tháo ô tô đồ chơi ra gần hết.
Điện thoại là Tạ Ngang gọi tới.
Cậu nói: “A Hành, muốn ra ngoài không.”
“Không đi.”
Tạ Ngang cũng không giận, cười ha ha, hỏi: “Vậy hay là bọn tớ đến nhà cậu nhé, lần trước game kia không phải còn chưa qua màn sao.”
Có đôi khi Quý Quân Hành lười ra khỏi nhà, mấy người khác thường sẽ đến Quý gia chơi.
Vốn tưởng đề nghị này, sẽ không bị từ chối, nào biết Tạ Ngang vậy mà còn nghe thấy hai chữ ‘Không được’ kiên định.
Lúc này, đúng lúc Lâm Tích đang dỗ dành Quý Lộ Trì, giọng nói dịu dàng từ bên cạnh bay đến.
“Đừng nóng vội, anh trai em chắc chắn có thể sửa được mà. Không phải em luôn nói cậu ấy lợi hại ư.”
Động tác trên tay Quý Quân Hành thoáng ngừng lại.
Cùng lúc, Tạ Ngang ở đầu dây nâng cao giọng, hô to: “A Hành, sao tớ nghe thấy có giọng con gái, không phải cậu kim ốc tàng kiều đấy chứ.”
Kim ốc tàng kiều……
Quý Quân Hành theo bản năng ngẩng đầu lên, Lâm Tích ngồi đối diện hơi rũ mắt, nhẹ giọng dỗ dành Quý Lộ Trì.
Trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, lông mi dày rậm trên mí mắt, bất giác hơi run run.
“Đệch.” Cùng với tiếng mắng, chiếc ô tô chợt rơi xuống thảm.
Lâm Tích nhìn sang, thấy gò má Quý Quân Hành đỏ lên, một tay cầm ngón tay cái của tay kia. Nhìn kỹ, cô mới phát hiện ngón cái của cậu đang chảy máu.
“Xảy ra chuyện gì, là tua vít không cẩn thận đâm trúng sao?” Lâm Tích đứng dậy, muốn tìm khăn giấy ấn vào tay cậu.
Quý Quân Hành không trả lời, lạnh mặt.
Bằng không cậu nên nói thế nào, chẳng lẽ nói cho người ta biết, tôi con mẹ nó là vì nhìn cậu đến mê mẩn à?
Quý thiếu gia mặc dù tính khí lười biếng, nhưng không phải kiểu tính tình nóng nảy, một chút như vậy, trong lòng đã nói tục mười lần, khá hiếm thấy.
Quý Lộ Trì bò tới, nhìn thấy máu ở đầu ngón cái của Quý Quân Hành, sợ tới mức hô to: “Chị ơi, anh chảy máu rồi.”
Trong lòng thiếu gia cảm thấy mất mặt, lạnh nhạt nói: “Lại không đau, kêu cái gì mà kêu.”
Lúc này Lâm Tích tìm được khăn giấy, quỳ bên cạnh, ấn thẳng lên ngón tay cậu.
Nào biết Quý Quân Hành trên miệng nói không đau, lại xuýt xoa kêu đau, tiếng động lớn đến nỗi dọa Lâm Tích dừng lại, đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm cậu.
Quý Lộ Trì ở một bên rụt cổ, không nhịn được hỏi: “Anh ơi, không phải anh nói không đau sao ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
