Quý Quân Hành quét mắt nhìn sang, cậu nhóc liền nấp ra sau lưng Lâm Tích.
Lâm Tích đã ở Quý gia hai ngày, cuối tuần lúc cô muốn về trường, Quý Lộ Trì quả thực muốn diễn một vở kịch một khóc hai nháo ba ôm chân, mắt đầy nước nhìn Lâm Tích, hận không thể nhét mình vào trong cặp sách của cô.
Ôn Toàn an ủi cậu, “Tuần sau chị còn đến mà.”
Lâm Tích vốn không muốn quấy rấy người Quý gia nhiều, nghe thấy câu nói này, hơi sững sờ.
Quý Lộ Trì bắt được câu này ngay lập tức, nói: “Chị Lâm Tích, chị nhất định phải đến nhé.”
Ánh mắt cậu bé ôm đầy mong đợi, nhìn khiến trong lòng Lâm Tích thở dài, chung sống hai ngày này, dường như cô không học được cách từ chối Quý Lộ Trì. Nhìn dáng vẻ ngây thơ lại khỏe mạnh của cậu, cô rất thỏa mãn.
Cuối cùng, cô gật đầu.
Quý Lộ Trì vui vẻ nhảy vòng vòng, dọa Ôn Toàn phải giữ cậu lại.
Lúc Lâm Tích lên xe, Quý Lộ Trì nghiêm túc dặn dò cô: “Chị Lâm Tích, nếu trong trường có người bắt nạt chị, chị nhất định phải nói cho em biết nhé.”
Nghe thấy lời nói không tự lượng sức mình này của cậu, Quý Quân Hành khẽ xùy một tiếng, “Em có thể làm gì?”
“Em có thể bảo anh đi đánh người ta nha.”
Quý Quân Hành: “……”
*
Lớp học ngày đầu tuần luôn trông hơi lộn xộn, Lâm Tích là học sinh nội trú, đến khá sớm. Cô lấy sách tiếng Anh ra, bắt đầu học thuộc bài khóa. Trước khi bắt đầu giờ tự học buổi sáng, chỗ ngồi xung quanh đầy đủ dần.
Giang Ức Miên vừa ngồi xuống, thì bắt đầu lật quanh bàn.
Đến khi cô ấy lấy một tờ giấy thi trống trơn ra khỏi hộc bàn, vẻ mặt khóc tang hô: “Tớ vậy mà quên đem bài thi môn Hóa về nhà.”
Lâm Tích đồng tình nhìn cô ấy, môn khác còn đỡ, thế nhưng thầy giáo môn Hóa lại là chủ nhiệm khối.
Nghe nói hằng năm lúc phân lớp tự nhiên và xã hội, học sinh chỉ vì sợ ông mà từ bỏ môn Hóa, cũng có thể lập thành một lớp.
Lúc Giang Ức Miên ra sức làm bài, thì mấy nam sinh ở phía sau đi vào.
Tạ Ngang vừa ngồi xuống, thả cặp sách xuống, thì nói với Trần Mặc bên cạnh: “Lát nữa A Hành đến, hai người các cậu cùng với tớ tra hỏi cậu ấy, hai ngày cuối tuần vậy mà lại bỏ mặc chúng ta, tớ cảm thấy cậu ấy chắc chắn có vấn đề.”
Cao Vân Lãng tay chống cằm, nhàn nhã nói: “Cậu nói, chúng ta cổ vũ cho cậu ấy.”
Trần Mặc cười ha ha, điên cuồng vỗ tay cho bạn tốt cùng bàn của mình.
Tạ Ngang nhìn hai người họ, hỏi: “Các cậu không tò mò chút nào à?”
Trần Mặc: “Tò mò chứ, cho nên bọn tớ cổ vũ cho cậu.”
Tạ Ngang chửi một câu, “F*ck, các cậu éo phải anh em.”
Trong lúc nói chuyện, nhân vật chính được thảo luận đi vào theo tiếng chuông giờ tự học. Trong tay Quý Quân Hành cầm áo đồng phục, một vai đeo ba lô, thong thả đi vào.
Tạ Ngang còn muốn nói chuyện, Trần Mặc đã đẩy cậu ấy một cái.
Vừa xoay đầu, cậu ấy nhìn thấy Quý Quân Hành, vội đứng dậy nhường chỗ cho cậu đi vào.
Tự học buổi sáng đều có giáo viên ngồi trong lớp, hôm nay là giáo viên Ngữ văn tốt tính, một thầy giáo hơi mập, mỗi lần lên lớp đều quan sát rồi mới vào lớp, lần này cũng không ngoại lệ.
“Hỏi cái này làm gì?” Giọng nói lười biếng vang lên.
“Cô gái kia là ai thế? Không phải cuối tuần cậu ở nhà cùng cô ấy hai ngày đấy chứ?”
Bàn tay đang cầm sách của Lâm Tích chợt nắm chặt, gắng gượng kiềm chế ham muốn quay đầu lại.
Cho đến khi giọng nói tản mạn kia vang lên lần nữa: “Câm miệng.”
May mà Tạ Ngang sợ Quý thiếu gia, chỉ hai chữ, cũng đủ để phía sau yên lặng lại.
Sau tiết thứ hai, là nghi thức chào cờ theo lệ hàng tuần. Đây là lần đầu tiên Lâm Tích tham gia, lễ chào cờ ngày khai giảng, cô đã bỏ lỡ. Mỗi lớp xếp hàng xong, tập trung về sân thể dục.
Sân thể dục vốn mênh mông, đã được các học sinh nhanh chóng đứng đầy.
Lâm Tích và Giang Ức Miên đứng cùng nhau, bên cạnh vừa vặn là hai người bạn cùng phòng ngủ của cô, Lưu Tân Đình và Nhạc Lê.
Thời tiết hôm nay vừa vặn, ánh nắng mang theo vài phần nóng, khiến người ta khó chịu.
Cho dù có giáo viên đi qua đi lại giám sát, trong đám đông vẫn có tiếng rì rầm.
Nhạc Lê bên cạnh phàn nàn nói: “Trời ơi, thời tiết này nóng quá đi, có thể kết thúc nhanh chút được không.”
Lúc này phía trên có học sinh tiêu biểu đang phát biểu, là học sinh lớp trọng điểm bên cạnh.
Sau khi học sinh phát biểu xong, là chủ nhiệm khối thông báo tình hình các lớp tuần trước, lớp một là lớp trọng điểm, ngoại trừ thỉnh thoảng có học sinh đến trễ ra, thì không vi phạm kỷ luật gì.
Trong một loạt các vi phạm, thì lớp mười hai lại xuất hiện.
Nữ sinh nhuộm tóc, nam sinh tóc quá dài hay đến trễ gì đó, đều có người của lớp họ.
Lúc này ánh nắng chói mắt, Lâm Tích đưa tay che lại, ngay cả cô cũng hơi không chịu nổi, mà tiếng học sinh khác phàn nàn càng lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


