Lâm Tích đứng ở một bên, nghe giọng nói mềm mại của cậu, tim cũng sắp tan chảy.
Lúc này, bảo mẫu chăm sóc Quý Lộ Trì chạy đến, nhìn thấy Quý Quân Hành trở về, cười nói: “Hóa ra là anh trai về, khó trách Trì Trì vui vẻ như vậy.”
Thế nhưng, cậu bé cho dù bị Quý Quân Hành nộ, trên mặt vẫn treo nụ cười ngọt ngào.
Lúc này, ngay cả Quý Quân Hành cũng mềm lòng.
Cậu cúi người, ôm Quý Lộ Trì lên, cậu nhìn em trai nhà mình cười đến ngu ngốc, khóe miệng hơi kéo xuống, “Vui vậy à?”
Rõ ràng buổi sáng cậu đi học, Quý Lộ Trì còn tiễn cậu ra khỏi nhà.
Vừa rồi dáng vẻ nó ôm đùi mình, sao giống như rất lâu không gặp vậy.
Quý Quân Hành bất đắc dĩ nhìn cậu bé trong ngực.
Xem ra, người làm anh trai như cậu quả thực khiến người ta yêu thích mà.
Nào biết Quý Lộ Trì lặng lẽ dán ở bên tai cậu, thấp giọng hỏi: “Anh ơi, đây chính là chị gái kia sao?”
Quý Quân Hành hơi sửng sốt, giây lát sau, cậu nhìn Lâm Tích, nghiêm túc nói: “Đúng, đây chính là chị gái đó, không phải em luôn rất muốn gặp chị ấy à.”
Quý Lộ Trì năm nay sáu tuổi, trước đây khi cậu làm phẫu thuật tim, đã từng hỏi Ôn Toàn, người hiến tim cho cậu là ai?
Ôn Toàn không ngờ cậu sẽ hỏi, sờ đầu cậu, dịu dàng hỏi cậu vì sao muốn biết.
Nào biết cậu bé vô cùng chân thành nói: Bởi vì con muốn cảm ơn anh ấy, thầy giáo nói nhận được sự giúp đỡ của người khác, thì phải cảm ơn ạ.
Ôn Toàn sững sờ.
Hồi lâu, bà nhỏ giọng nói cho con trai biết: Người tốt bụng này đã đi đến một nơi rất xa.
Lúc đó Quý Lộ Trì còn rất nghiêm túc nói, không sao, con có thể đợi anh ấy trở về.
Có lẽ cũng chính lời nói của cậu con trai nhỏ khi đó, đã khiến Ôn Toàn quyết định, tìm người nhà của người hiến tim này.
Trước khi Lâm Tích đến, Ôn Toàn đã nói với Quý Lộ Trì, anh trai tốt bụng ấy đã đi đến một nơi rất xa, nhưng em gái anh ấy sẽ đến nhà làm khách.
Kể từ sau khi cậu bé biết được tin này, không biết đã mong ngóng bao lâu.
Quý Lộ Trì dựa ở trong ngực Quý Quân Hành, nghiêng đầu nhìn Lâm Tích, đột nhiên xấu hổ nở nụ cười.
“Chị Lâm Tích, chị thật xinh đẹp.”
Thực ra bé trai độ tuổi này đang là thời điểm nghịch ngợm, lúc trước Lâm Tích ở trong thôn, đã thấy nhiều đứa trẻ lặn lộn cả người vô cùng bẩn, bỗng nhiên nhìn thấy kiểu xinh đẹp lại ngoan ngoãn, ngay cả nói chuyện cũng ngọt ngào như cậu bé này, trong lòng rất thích.
Lúc Ôn Toàn đi ra, nhìn thấy họ đứng trước sân, thì gọi: “Lâm Tích đến rồi.”
Cũng giống như lần đầu tiên gặp, nụ cười của Ôn Toàn vẫn dịu dàng lại gần gũi.
Quý Lộ Trì trượt xuống khỏi ngực Quý Quân Hành, đi tới trước hai bước, đưa ra bàn tay nhỏ bé kéo bàn tay Lâm Tích đang để bên người, “Chị ơi, nhanh vào thôi, mẹ đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon đấy.”
Ôn Toàn vừa nghe được lời này, buồn cười nói: “Hóa ra con là muốn ăn ngon ha.”
Bạn nhỏ liền lắc đầu, lớn tiếng phản bác: “Mới không phải.”
Trong lúc nói cười, Quý Lộ Trì kéo Lâm Tích đi vào trong biệt thự.
Lâm Tích vào cửa nhìn trang trí bên trong, chấn động ở cổng vừa rồi, lại dâng trên trong lòng lần nữa.
Phòng khách rộng rãi, đối diện là cửa sổ sát đất hình bầu dục, vừa vặn có thể nhìn thấy phong cảnh vườn hoa phía sau. Lúc này bên ngoài sắc màu rực rỡ. Mà đèn chùm thủy tinh đang treo phía trên phòng khách, cho dù ban ngày không bật đèn, cũng vẫn rực rỡ. Trong phòng khách không có tivi, giữa hai cửa sổ sát đất hình bầu dục là mỗi cái lò sưởi trong tường.
Trang trí của cả căn nhà là kiểu tráng lệ khiêm tốn, lộ ra hơi thở phục cổ.
Không biết vì sao, nhìn thấy vẻ lười biếng lại thả lỏng của cậu, Lâm Tích cũng buông lỏng.
Giúp việc trong nhà bưng trái cây và điểm tâm lên, Ôn Toàn vừa bảo Lâm Tích ăn đồ, vừa quan tâm tình hình của cô ở trường. Ở đã quen chưa? Ăn có được không, giáo viên giảng bài có nghe hiểu không.
Cuối cùng, Ôn Toàn nhìn Quý Quân Hành đang vùi trong sofa, dặn dò: “Nếu ở trường gặp phải vấn đề gì, thì cháu bảo thằng nhóc này giải quyết giúp cháu. Nếu nó dám nói không, thì cháu điện thoại cho dì.”
Lời của Ôn Toàn khiến cho Quý Quân Hành bất mãn.
Quý thiếu gia ngược lại không phải không muốn giúp Lâm Tích, chỉ là khó chịu thái độ này của mẹ cậu, giống như Lâm Tích chính là trách nhiệm của cậu vậy.
Lúc suy nghĩ này xẹt qua trong đầu, chính Quý thiếu gia cũng sững sờ.
May mà không lâu, thì Quý Tuyển Hằng trở về.
Đây là lần đầu tiên Lâm Tích gặp được nam chủ nhân của Quý gia này, không giống với Quý thiếu gia là, Quý Tuyển Hằng là người đàn ông trung niên vô cùng tuấn tú lại ôn hòa. Dáng người ông cao ráo, mặc bộ vest ba mảnh, ngay cả bụng bia thường thấy nhất của đàn ông trung niên cũng không hề có, cả người thẳng tắp lại cân xứng.
Quý Tuyển Hằng vừa thấy Lâm Tích, thì cười nói: “Hoan nghênh nữ trạng nguyên đến nhà.”
Một câu nói đùa của ông, khiến cho Lâm Tích hơi mỉm cười xấu hổ.
Ngược lại Quý Lộ Trì ngồi bên cạnh Lâm Tích, chớp mắt, tò mò hỏi: “Bố, trạng nguyên là gì ạ?”
“Trạng nguyên chính là người đứng đầu kì thi.” Quý Tuyển Hằng nói.
“Anh trai cũng là trạng nguyên, anh cũng thường thi đứng đầu.” Quý Lộ Trì gật đầu sáng tỏ, cậu vậy mà còn thông minh suy một ra ba nói.
Quý Tuyển Hằng xoay đầu nhìn đại thiếu gia nhà mình, vẫn dáng vẻ lười biếng vùi trong sofa, hừ một tiếng, bất mãn nói: “Anh trai con so ra còn kém xa Lâm Tích, về sau con phải học tập chị Lâm Tích nhiều hơn. Nhất thiết đừng học cái dáng vẻ này của anh trai con.”
Có lẽ bố mẹ lúc nào cũng quen khiêu khích con cái nhà mình, thực ra bộ dáng thiếu gia này của Quý Quân Hành, cũng biết là do ở nhà được cưng chiều mà ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
