Đôi mắt thiếu nữ sạch sẽ trong veo, hơi cong lên, trên gò má trắng nõn lộ ra lúm đồng tiền nhàn nhạt, khóe miệng phấn nộn không mím lại giống như trước.
Ngay cả sống lưng hôm nay luôn thẳng tắp, cũng thả lỏng.
Quý Quân Hành vốn tựa vào tường, đôi mắt hơi sâu.
Cô cười lên, lại rất ngọt ngào.
Lời tác giả:
Cứ có người hỏi, đoạn cuối của chương hai đã phát sinh cái gì
Chắc là thiếu gia nói: Chú là nói để cậu ấy làm cô dâu nuôi từ bé cho cháu?
Lâm Tích: Cậu nghĩ hay quá
Ha ha ha ha, vĩnh viễn đừng xem thường em gái Lâm Tích, cô ấy luôn có thể làm cho thiếu gia á khẩu không trả lời được.
Thiếu gia là miếng thịt thiên nga không giả, nhưng cậu miếng thịt thiên nga này, có một ngày, sẽ chủ động dâng đến miệng người khác đấy.
Chẳng mấy chốc đã đến thứ sáu, Lâm Tích ở trường mới thích ứng rất tốt.
Lúc đi học, cô và Giang Ức Miên là bạn cùng bàn, quan hệ của hai người rất thân. Còn về ký túc xá, ba người khác đều là nữ học bá, không nhiều chuyện, mọi người chung sống rất vui vẻ.
“Cuối cùng đã đến cuối tuần rồi, Lâm Tích, cuối tuần cậu định làm gì?”
Buổi chiều còn một tiết cuối cùng thì có thể tan học, giờ giải lao, Giang Ức Miên hỏi cô.
Lâm Tích sửng sốt, đột nhiên nghĩ đến lời mời của Ôn Toàn.
Cô không nhịn được quay đầu nhìn, tiết này là tiết thể dục, đám con trai còn chưa về lớp.
“Chắc là đọc sách.”
Cô nói mơ hồ.
Giang Ức Miên nằm bò trên bàn, hâm mộ nói: “Cậu học hành thật chăm chỉ, mới vừa khai giảng tuần đầu tiên thôi mà.”
Lời này khiến Lâm Tích mỉm cười.
Cô nói: “Nếu tớ là thiên tài, có lẽ không cần phải cố gắng vậy rồi.”
Thành tích của Lâm Tích thực sự tốt, nhưng cô cũng giống với đại đa số học sinh xuất sắc khác, đều dựa vào sự cố gắng chịu khó, tư chất của cô có lẽ không cao hơn học sinh bình thường quá nhiều, chỉ là nghị lực khiến người ta bội phục kia, đã làm cho cô nổi bật trong số các học sinh.
Giang Ức Miên cười hì hì, ôm vai Lâm Tích nói: “Không ngờ, cậu cũng sẽ nói lời này.”
“Có lẽ tớ còn chưa lập địa thành phật đi.” Lâm Tích hơi phiền não.
Câu này của cô càng chọc cho Giang Ức Miên cười ngã trước nghiêng sau.
Tính cách của Lâm Tích là kiểu hơi chậm nhiệt, vừa bắt đầu sẽ khiến người ta cảm thấy cô yên lặng khó tiếp xúc, thực ra sau khi thực sự trở nên thân thiết, Giang Ức Miên mới phát hiện cô rất biết cách nói chuyện.
Dù sao chỉ mới vài ngày, Giang Ức Miên đã xem cô thành người bạn tốt nhất.
Cô ấy nhiệt tình nói với Lâm Tích: “Không phải cậu vừa đến Bắc Kinh à, hay là tớ dẫn cậu ra ngoài đi dạo nhé.”
Học sinh đến từ nơi khác trong lớp, chỉ có mỗi Lâm Tích.
Lâm Tích không ngờ cô ấy sẽ đề nghị như vậy, vội xua tay, “Không cần đâu.”
Vào lúc Lâm Tích đang nghĩ làm sao để từ chối ý tốt của Giang Ức Miên, thì cửa sau lạch cạch bị đẩy ra, mấy nam sinh lục tục đi vào. Trên mặt họ đều là nước.
“A Hành, lát nữa tan học đến nhà tớ không, cho cậu xem đồ tốt tớ có được gần đây.”
Tạ Ngang toe toét hỏi.
Quý Quân Hành vặn mở bình nước trong tay, ngửa cổ uống. Giọt nươc thuận theo gò má cậu chảy thẳng xuống cổ, yết hầu của thiếu niên hơi chuyển động.
Đúng lúc trước mặt phát vở bài tập đến, Lâm Tích quay đầu chuyển cho họ.
Nhìn thấy Quý Quân Hành vừa uống nước xong, đôi mắt đen láy chạm vào tầm mắt của cô, sáng như nước.
“Không đi.” Giọng cậu lạnh nhạt.
Trần Mặc cúi đầu tìm cả buổi, cũng không tìm được khăn giấy, vừa vặn cậu nhìn thấy trong hộc bàn Lâm Tích có hộp khăn giấy.
“Lâm Tích, tớ mượn tờ khăn giấy.”
Nói xong, cậu đưa tay đập xuống vai Lâm Tích.
Lâm Tích bị cậu đập đột ngột từ phía sau, bị dọa run người.
Đồng tử chợt co rút, trên tay buông lỏng, vở bài tập rơi lên bàn Quý Quân Hành.
Quý Quân Hành thấy cô bị giật mình run rẩy y chang thỏ con, thì hơi cau mày, vớ khăn giấy trên bàn mình lên, ném thẳng vào đầu Trần Mặc, thấp giọng trách: “Cẩn thận chút đi.”
Trần Mặc cũng phát hiện mình dọa Lâm Tích, vội giơ tay lên, “Xin lỗi, xin lỗi.”
Lúc Tạ Ngang cúi người nhặt giúp khăn giấy dưới đất lên, đưa cho Trần Mặc, cười xấu xa nói: “Ai bảo cậu dọa Lâm Tích, cậu xem A Hành chúng ta cũng đau lòng rồi kìa.”
Câu này nửa đùa, mà lại mờ ám.
Tạ Ngang ở phía sau còn đang tiếp tục nói: “Nhưng mà A Hành, cậu quá trọng sắc khinh bạn rồi đó, Trần Mặc lại không phải cố ý dọa Lâm Tích sợ, cậu bỏ qua cho cậu ấy một lần đi.”
Quý Quân Hành dựa trên ghế của mình, liếc mắt nhìn bóng lưng gầy yếu trước mặt.
Cậu đưa chân đá ghế bên cạnh, giọng lười biếng nói: “Nói đủ chưa, câm miệng.”
Tạ Ngang cuối cùng không dám giỡn quá đà nữa.
Đúng lúc chuông vào tiết vang lên, giáo viên kẹp sách đi vào từ cửa trước.
Trong nháy mắt, lớp học yên lặng lại.
Sau khi vào giờ học, Lâm Tích lấy vở ra, ghi lại trọng điểm của giáo viên giảng. Không ngờ, Giang Ức Miên bên cạnh đột nhiên đè thấp người, “Cậu có cảm thấy không, Quý Quân Hành đối với cậu, rất đặc biệt.”
Đặc biệt?
Lâm Tích đang chăm chú viết bài, mũi bút thoáng ngừng lại.
“Vừa rồi Trần Mặc không phải cố ý dọa cậu sợ, vậy mà cậu ấy rất tức giận, còn ném khăn giấy vào Trần Mặc nữa chứ.” Giang Ức Miên đè thấp giọng, lúc nói, còn liếc ra phía sau, sợ bị nghe thấy.
“Đúng rồi, còn có ngày đầu tiên cậu đến, cậu đụng rớt đồng hồ cậu ấy xuống đất. Thực ra cậu không biết, nghe nói cái đồng hồ đó của cậu ấy là của một người rất quan trọng tặng cho, nghe Tạ Ngang nói, bình thường cậu ấy đều cực kỳ quý trọng.”
Khi còn trẻ không phải đều là như thế sao, hơi có chút xáo trộn, đều có thể xem thành sóng to gió lớn.
Lâm Tích thấy cô nói rõ ràng đâu ra đấy, không khỏi bất đắc dĩ.
Cô khẽ cười, nhìn phía trước, nhân lúc giáo viên xoay người viết lên bảng, thì nhỏ giọng nói: “Tặng cậu ba chữ.”
Giang Ức Miên mong đợi nhìn cô.
“Nghĩ quá nhiều.” Lâm Tích nhàn nhạt nói.
Không phải Lâm Tích thanh cao, mà cô thật sự không hứng thú với những thứ này. Thực ra ở trường học trước, Lâm Tích bởi vì là trạng nguyên trong kì thi tuyển sinh trung học nhập học, bộ dạng lại thanh thuần xinh đẹp, ở trong lớp rất được chú ý. Về sau không biết thế nào lại truyền ra tin đồn của cô với một nam sinh cũng xem như là đẹp trai.
Cô vốn không để trong lòng, không ngờ nam sinh kia vậy mà thật sự tìm đến cô tỏ tình.
Lúc đó Lâm Tích mặc dù ngạc nhiên, nhưng vẫn rất bình tĩnh.
Cô hỏi nam sinh đó, thích cô cái gì?
Kết quả nam sinh kia suy nghĩ, nói mới đầu là cảm thấy cô xinh đẹp, về sau giữa bạn học với nhau luôn loan truyền hai người họ rất xứng đôi, thì cậu ta bắt đầu chú ý đến Lâm Tích, lâu dần, thì cảm thấy thích.
Lâm Tích nghe xong, qua chặp lâu, rất nghiêm túc nói với người ta: Chăm chỉ học tập đi, đừng lãng phí thời gian.
Có lẽ là biến cố gia đình, nên cô luôn thành thục hơn nữ sinh cùng tuổi. Lúc cô học lớp chín, anh trai xảy ra chuyện, mỗi tháng cô chỉ có hai trăm đồng sinh hoạt phí.
Lúc nữ sinh khác đang thảo luận ngôi sao idol, theo đuổi phim thần tượng, thì cô lại một lòng dốc sức vào học hành.
Bởi vì chỉ có thi đứng đầu khối mới có thể nhận được học bổng cao nhất.
Trải qua thời gian dài, cô đã quen một lòng học hành, không quan tâm đến bất cứ điều gì khác ngoài sách vở. Cho nên ai là nhân vật phong vân, ai thích ai, ai rất đặc biệt với ai. Đối với cô mà nói, cũng không quan trọng.
Huống hồ quan hệ giữa cô và Quý Quân Hành, cô cảm thấy mình vẫn là cách xa cậu mới tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)