Khi trở lại lớp học, Lâm Tích đã đợi ở bên ngoài một lúc, tránh đụng độ thời gian vào lớp với Quý Quân Hành, không ngờ cô vừa đến cửa, không ít người đều ngẩng đầu nhìn tới.
Hiển nhiên, cả lớp chỉ có cô là người cuối cùng vào lớp.
Lâm Tích không quen bị nhiều người chú ý lắm, hơi cúi đầu, đi nhanh về chỗ ngồi của mình.
Cô vừa ngồi xuống thì nhìn thấy bài thi để trên bàn.
Giang Ức Miên bên cạnh thấp giọng oán hận: “Mới vừa khai giảng đã có nhiều bài tập vậy rồi, có còn để người ta sống nữa không đây trời.”
Thực ra ngược lại là bài thi khác thì còn đỡ, cố tình bài thi hôm nay phát xuống lại là bài thi môn toán.
Giang Ức Miên là học sinh học lệch điển hình, thành tích môn văn đứng đầu trong lớp, chỉ là bị môn toán cản trở. Còn xếp hạng tổng thể của cô trong lớp luôn là đếm ngược từ dưới lên.
Lớp trọng điểm thực hiện chế độ đào thải, Giang Ức Miên không biết là may mắn hay xui xẻo, mà mỗi lần đều ở bên vực đào thải.
Giờ tự học buổi tối của Thất Trung áp dụng nguyên tắc học sinh ngoại trú tự nguyện, nhưng phần lớn phụ huynh vẫn muốn học sinh tự học buổi tối ở trường.
Hết một tiết, Lâm Tích đang định đứng dậy đi rót nước.
Thì nghe thấy giọng nói ngạc nhiên của Giang Ức Miên ở bên cạnh: “Cậu, sao cậu làm bài thi nhanh vậy?”
Một tờ bài thi toán, Lâm Tích chỉ còn một câu hỏi lớn cuối cùng chưa làm.
Lúc này Giang Ức Miên mới vừa làm xong câu hỏi trắc nghiệm và điền vào chỗ trống.
Lâm Tích cẩn thận suy nghĩ, trả lời cô ấy: “Có lẽ, là vì không khó đi.”
Giọng điệu của cô có chút cẩn thận, dường như còn đang để ý đến tâm trạng của Giang Ức Miên.
Đối với câu trả lời thật thà này của cô, Giang Ức Miên vẫn hít vào một hơi. Cô ấy trực tiếp hỏi: “Kỳ thi cuối kì của học kỳ trước, môn toán cậu thi được bao nhiêu điểm?”
“154.”
Phía sau truyền đến một giọng nói ngạc nhiên, “Bạn học này, sao cậu thi được 154 điểm ghê thế? Cậu còn hơn điểm tuyệt đối những bốn điểm đó.”
Đây là giọng của Tạ Ngang.
Vốn cậu đang thảo luận trận đấu bóng rổ NBA hôm nay với Trần Mặc bên cạnh, kết quả lại nghe được hai cô gái phía trước nói chuyện.
Giang Ức Miên vừa nghe cậu nói xen vào, thì phản bác: “Liên quan gì tới cậu, sao cậu phiền thế.”
Lúc này, Quý Quân Hành từ cửa sau chậm rãi đi vào.
Trần Mặc nhìn thấy cậu, cười nói: “Thầy Từ vẫn không cam lòng buông tha cho cậu đấy à.”
Vào giờ tự học buổi tối được một nửa, thì Quý Quân Hành bị một thầy giáo gọi đi từ cửa sau.
Tạ Ngang gật gù đắc ý nói: “Cái đó chắc chắn rồi, tớ nói chứ nhóm người trong đội thi đấu của trường chúng ta cộng lại cũng không bằng A Hành đánh một mình. Nếu năm nay A Hành không tham gia thi đấu nữa, đoán chừng đào tạo đội tuyển quốc gia của đội tuyển trường năm nay, vẫn là thất bại hoàn toàn.”
Ngay cả Cao Vân Lãng luôn kiệm lời cũng mở miệng nói.
“A Hành, nếu không cậu đồng ý thầy Từ đi, tớ thấy tóc thầy ấy cũng bạc đi không ít rồi đấy.”
Trần Mặc nghiêng đầu nhìn bạn cùng bàn của mình, “Cậu cũng phát hiện rồi à, tớ còn tưởng là tớ nhìn nhầm nữa chứ.”
Mấy nam sinh phía sau nói chuyện xôn xao, Lâm Tích một câu cũng không nghe hiểu.
Cô nhìn thấy Quý Quân Hành mặc kệ họ thảo luận, còn mình thì không hứng thú.
Giang Ức Miên thấy vậy, chủ động bát quái cho cô nghe.
“Trước đây Quý Quân Hành là thành viên của đội tuyển máy tính trường mình, nhưng học kỳ hai lớp 10 bỗng nhiên cậu ấy rút khỏi đội. Hồi cậu ấy học cấp hai, đã nhận được rất nhiều huy chương vàng đấy. Cho nên thầy Từ của đội tuyển trường luôn hy vọng cậu ấy quay lại đội.”
Cô ấy bĩu bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Nếu cậu ấy tiếp tục tham gia, chắc chắn có thể được tuyển vào đội tuyển quốc gia, đến khi đó được cử đi học ở Thanh Hoa chắc chắn không vấn đề. Thiếu gia quả nhiên là thiếu gia, chính là tùy hứng như vậy.”
Trong lòng Lâm Tích sửng sốt, cậu ấy còn ưu tú hơn trong tưởng tượng của mình.
Quay đầu lại, ánh đèn chân không trong lớp vừa vặn chiếu lên người cậu, khuôn mặt thờ ơ kia, đẹp trai đến mức vô cùng rung động lòng người.
Cho dù Lâm Tích không hề có ý nghĩ mờ ám với người khác, cũng rất bội phục những người có thực lực thật sự.
Quả nhiên, người có năng lực, ngay cả dáng vẻ cũng có thể trở nên sinh động hơn.
Quý Quân Hành hoàn toàn không biết, chỉ một lúc thôi, cậu ở trong suy nghĩ của Lâm Tích, từ một bình hoa đã trở thành một bình hoa có thực lực.
Tạ Ngang thấy vẻ mặt ghét bỏ này của cậu, liền nói: “Cậu đừng vì người khác hơn mình, thì không hài lòng nha. Khiêm tốn làm người ta tiến bộ, cậu chính là rất không khiêm tốn đấy.”
“Vậy cậu có biết, điểm tuyệt đối bài thi toán của cậu ấy là 160 không?”
Tạ Ngang ngớ người, lập tức thỉnh giáo Lâm Tích: “Bạn học mới, điểm tuyệt đối môn toán bên các cậu là 160 điểm hả?”
Lâm Tích: “Cậu gọi tớ Lâm Tích là được.” Đừng gọi bạn học mới, bạn học mới vậy nữa.
Nhưng cô nói xong, vẫn gật gật đầu.
Tạ Ngang gào khóc, bỗng rất ngạc nhiên nhìn Quý Quân Hành, “Sao cậu biết rõ vậy? Cậu và Lâm Tích quen thuộc từ khi nào?”
“Đồ tinh thần chậm phát triển.” Lần này Quý Quân Hành thật sự không nhịn được.
Trần Mặc bên cạnh đúng lúc đâm vào một nhát: “Bởi vì là người thì đều biết, điểm tuyệt đối không thể lẻ bốn điểm.”
Ý là, Tạ Ngang không phải người?
Trần Mặc vừa nói xong, ngay cả Lâm Tích cũng không nhịn được mà bật cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)