Sau khi tan học, học sinh không kiềm chế được ùa ra như đàn ong vỡ tổ.
Tạ Ngang ở phía sau thu dọn cặp sách xong, hỏi: “A Hành, cậu thật không đi à? Trần Mặc và Cao Vân Lãng đều đi, bốn người chúng ta xếp hạng. Rất lâu không chơi game cùng cậu rồi.”
“Không đi.” Quý Quân Hành cũng không nói nhảm với cậu ấy .
Tạ Ngang biết tính cậu, đã quyết định thì sẽ không thay đổi.
Vì thế cậu gọi hai người khác, xoay đầu thấy Quý Quân Hành còn chưa định đi, lại hỏi: “Cậu còn không đi?”
May mà Giang Ức Miên vội về nhà, không nói nhiều, sau khi tạm biệt Lâm Tích, cô từ phía sau chen ra ngoài.
Không bao lâu, trong lớp chỉ còn lại vài người.
Trong đó có bạn cùng phòng ký túc xá của Lâm Tích, Lưu Tân Đình và Nhạc Lê khoác tay định rời đi, nhìn thấy Lâm Tích còn ở lớp, bèn gọi: “Lâm Tích, cậu không về ký túc à?”
“Uhm, lát tớ đi.” Lâm Tích trả lời.
Hai người vẫy tay tạm biệt với cô.
Lâm Tích vẫn yên lặng ngồi trong lớp, nhưng trong lớp còn có hai người vẫn chưa đi. Giang Ức Miên trêu cô, cô có thể làm như không để ý. Nhưng thật sự bảo cô và Quý Quân Hành cùng đi trong sân trường, cô thật sự không làm được.
Dù sao mấy ngày này, cho dù là các kiểu bát quái của Giang Ức Miên, hay bên ngoài lớp, đôi khi cũng có người đến trộm nhìn cậu. Cũng khiến cô sâu sắc lĩnh hội được, bốn chữ nhân vật phong vân này, thật không phải chỉ là nói suông mà thôi.
Cho nên cô muốn đợi người trong lớp đi hết, rồi mới đi.
Không biết đã qua bao lâu, bạn nữ cuối cùng rốt cuộc cũng rời đi, chỉ còn cô và Quý Quân Hành.
Cô đang thở phào, định thu dọn đồ đạc.
Đột nhiên ghế bị đá nhẹ một cái, phía sau truyền đến giọng nói lười biếng kia, “Này, bây giờ có thể đi rồi sao?”
Cô ngạc nhiên, sau đó ý thức được, cậu luôn không lên tiếng, chính là đang đợi mình.
Vì thế cô gật gật đầu, nhanh chóng dọn xong cặp sách.
Hai người cùng đi đến dưới lầu.
Trời chiều ngả về Tây, đã không còn ánh sáng như thiêu đốt của buổi chiều, chiếu lên người, có một loại lười biếng ấm áp.
Ngẫu nhiên có một làn gió lướt qua trong không khí.
Tòa nhà dạy học sớm đã quay về vẻ yên tĩnh, học sinh cũng đã đi gần hết.
Đến khi đi đến đường chính của trường, thỉnh thoảng vẫn có thể nhìn thấy học sinh mặc đồng phục.
Lâm Tích đi ở phía sau thiếu niên, mà càng đi càng chậm.
Cho đến khi Quý Quân Hành đã sắp không nghe thấy tiếng bước chân phía sau, thì cậu dừng lại xoay đầu, phát hiện Lâm Tích đã cách cậu một đoạn.
Cậu dứt khoát dừng lại, đợi cô đi đến.
Lâm Tích không biết cậu vì sao đột ngột dừng lại, đến khi đi qua, thì nhìn thấy người hai tay đút túi, hơi cúi mặt, như cười như không hỏi: “Tôi có ba đầu sáu tay hả?”
Đây là lời gì? Lâm Tích không hiểu ra sao.
“Vậy cậu sợ đi cùng tôi vậy à?” Lần này, giọng của Quý Quân Hành không hề khách sáo.
Thực ra vừa rồi lúc ở lớp, Quý Quân Hành đã phát giác được, chỉ là cậu không nói mà thôi.
Nào biết đến dưới lầu, cô vẫn là dáng vẻ sợ người khác nhìn thấy cô đi cùng với mình. Quý Quân Hành mặc dù bình thường không thích tiếp xúc với con gái, nhưng cũng chưa từng có cô gái nào, thật sự ghét bỏ cậu như thế.
Vì thế, Quý thiếu gia là thịt thiên nga, ở chỗ Lâm Tích hết lần này đến lần khác bị đối xử khác biệt.
Hoàng hôn ở sau lưng cậu, vẻ mặt của thiếu niên che khuất trong ánh sáng màu vàng, con ngươi đen láy sáng rực rỡ.
Lâm Tích thoáng sửng sốt.
Hồi lâu, cô nhìn cậu, bất đắc dĩ nói: “Cậu có biết mình có nhiều người thích không?”
……
Nói xong câu này, bầu không khí đột nhiên yên lặng lại.
Ngay cả gió dường như cũng dừng lại trong nháy mắt.
Chính Lâm Tích cũng ngây người, lấy lại tinh thần, mới ý thức được câu này có rất nhiều nghĩa. Cô nghĩ nghĩ, chuẩn bị mở miệng giải thích, chỉ là cô còn chưa mở miệng.
Quý Quân Hành đứng ở đối diện, không nhịn được rút hai tay ra khỏi túi, vòng trước ngực,
Cậu hơi cong khóe miệng lên, mắt nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, dáng vẻ dù bận vẫn nhàn.
“Nói xem, tôi đã khiến cho bao nhiêu người thích?”
Người này sao lại tự luyến vậy chứ?
Lâm Tích không khỏi nghĩ đến lần trước, câu con dâu nuôi từ bé kia của cậu, giống như cả thế giới đều phải thích cậu.
Sống như một con khổng tước kiêu ngạo.
Lâm Tích nhìn cậu hơi hất cằm, khuôn mặt tinh xảo như ngọc kia, thật sự rất giống.
Lúc này, Quý thiếu gia vẫn đang thong thả đợi câu trả lời của Lâm Tích.
Thực ra cậu sao không hiểu được ý của Lâm Tích. Chẳng qua là để phục thù mối hận trên bàn cơm lần trước mà thôi. Quý thiếu gia không phải người nhỏ nhen, nhưng lại rất hiểu bốn chữ có qua có lại này.
Lâm Tích thấy cậu vẫn nhìn mình chằm chằm, thì biết là cậu cố ý.
Cất bước đi về phía trước.
Đến khi Quý thiếu gia quay đầu lại, người đã đi cách một đoạn dài.
Ha, thật đúng là rất có tính cách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
