Rõ ràng câu nói này rất bình thường, nhưng ở thời điểm này, lại lộ ra vẻ mờ ám khó nói.
Có điều so với Lâm Tích, cô gái đứng trước mặt Quý Quân Hành, hiển nhiên càng lúng túng.
Cô ấy đỏ mặt, nói xin lỗi: “Vậy được, không làm phiền các cậu nữa.”
Nói xong, cô gái xoay đầu bỏ chạy.
Vừa rồi cô ấy vừa ra khỏi ký túc xá, nhìn thấy cậu đứng ở cổng. Thế là lấy hết dũng khí đi lên bắt chuyện với Quý Quân Hành, không ngờ vừa nói chưa được hai câu, người người ta đang đợi đến thật.
Cô ấy là bạn học hồi cấp hai với Quý Quân Hành, không tính là rất quen.
Chỉ là cô ấy vẫn luôn rất chú ý đến cậu, nói đến cũng phải, người như cậu, sao sẽ không được người khác chú ý chứ, bộ dạng đẹp trai, thành tích lại tốt, ngay cả gia thế cũng tốt hơn người khác. Căn bản không phải một thế giới với học sinh bình thường như họ.
Khi ấy ký túc xá nữ nói chuyện đêm, cậu chính là chủ đề không thể tránh khỏi.
Biết cậu lâu như vậy, cô gái này cũng biết tính cậu thế nào.
Cậu luôn chơi cùng con trai, không để ý lắm đến con gái, cũng chưa từng thấy cậu đối xử đặc biệt với nữ sinh nào.
Quý Quân Hành cũng từng bị sắp xếp chuyện xấu thế này, chỉ là lúc hoa khôi kia ngượng ngùng nhắc đến cậu, cậu một chút cũng không để ý.
Không ngờ, cậu vậy mà cũng có một ngày đợi người, ở dưới ký túc xá nữ.
Cô gái nghĩ đến đây, trong lòng vừa chua vừa chát.
Cho nên sau khi chạy đi không xa, rất tò mò quay đầu lại.
Trời chiều ngả về Tây, ráng chiều bên trời vẫn nóng rực như lửa, một lớp ánh sáng đỏ mỏng manh phủ lên người, trên làn da trắng nõn nhuộm lên một lớp hồng hào lạ lẫm.
Lâm Tích đứng ở đối diện, không bỏ đi, cũng không đi tới.
Ngược lại là Quý Quân Hành nhìn cô, chắc cô vừa tắm xong, mái tóc đen xõa tùy ý trên vai.
Da cô vốn trắng, được tóc đen chiếu như vậy, nên có hơi trắng quá mức. Đôi mắt to đen láy, lúc này đang nhàn nhạt nhìn mình.
Đã quen thấy dáng vẻ của con gái mỗi lần nhìn thấy cậu, là xấu hổ.
Loại ánh mắt thản nhiên không né tránh này của Lâm Tích, lại khiến cậu vô cùng xa lạ.
Lần đầu tiên có một cô gái, có thể nhìn chằm chằm cậu như vậy.
Quý Quân Hành nhìn cô, trực tiếp nói: “Không phải tôi tìm cậu.”
Lâm Tích: “……”
Cho đến khi người đối diện, chậm rãi mở miệng: “Là mẹ tôi bảo tôi đến.”
Uhm, được rồi.
Vừa rồi đám con trai bọn họ đi siêu thị mua đồ, rồi đi sân thể dục đánh bóng. Thì Ôn Toàn điện thoại đến, nhưng chỉ toàn hỏi Lâm Tích.
Cuối cùng, Ôn Toàn còn muốn bảo Quý Quân Hành mời Lâm Tích cuối tuần đến nhà làm khách.
Dùng lời của Ôn Toàn nói, Lâm Tích ở Bắc Kinh sống không quen, sau này nhà họ chính là nhà của Lâm Tích.
Quý Quân Hành nghe được câu này, khẽ xùy một tiếng.
Không biết thế nào, lại nghĩ đến câu nói trên bàn cơm lần đó.
Lúc cậu nói ra câu ‘Để cậu ấy làm cô dâu nuôi từ bé cho cháu à’, thì đừng nói trưởng thôn mù mờ, mà người lớn trên bàn cơm cũng có loại cảm giác không thốt ra lời.
Nói câu không dễ nghe, thì Quý thiếu gia từ nhỏ chính là một miếng thịt thiên nga.
Trong quá trình trưởng thành của cậu, không biết đã có bao nhiêu người nhìn chằm chằm. Đặc biệt là sau khi cậu bước vào thời kỳ dậy thì, con gái xung quanh bắt đầu ôm ấp tình cảm thiếu nữ, tình hình này lại càng không thể vãn hồi.
Theo như cậu thấy, đề nghị này của trưởng thôn, đơn giản lại là một người muốn ăn thịt thiên nga.
Cho đến khi một giọng nói bình tĩnh vang lên: “Nghĩ hay quá.”
Cậu vừa xoay đầu, Lâm Tích ngồi bên cạnh, cũng xoay đầu nhìn cậu.
Câu này, là Lâm Tích nói.
***
Người này từ xa chạy đến như vậy, chỉ là để tranh cãi với cô đúng không?
May là Quý Quân Hành không nhàm chán đến vậy, nhẹ giọng nói: “Mẹ tôi bảo cậu cuối tuần đến nhà tôi.”
“Không cần đâu, làm phiền mọi người lắm.”
Nào biết người đối diện, hai tay đút túi, dáng vẻ thờ ơ, “Nếu cậu không muốn đi, thì điện thoại nói với mẹ tôi ấy. Dù sao tôi cũng đã chuyển lời rồi.”
Nói xong, cậu xoay người bước đi.
Lâm Tích nhìn bóng lưng của cậu, người này chân dài người cao, mới một lúc, đã đi rất xa.
Cô suy nghĩ, vẫn là đuổi theo lên.
“Cậu giúp tôi nói với dì một tiếng nhé, cuối tuần tôi ở trường học bài là được, không cần……”
Lời cô còn chưa nói xong, thiếu niên đã đứng lại, xoay người, nếu không phải cô phanh chân kịp thời, e rằng cả người đã đụng vào ngực cậu. Vừa rồi đứng ở bên cạnh cảm thấy chiều cao của cậu ấy và cô gái kia chênh lệch rất lớn, ngờ đâu lúc mình đứng trước mặt cậu, thì Lâm Tích mới phát hiện, cô phải hơi ngửa đầu mới có thể chống lại tầm mắt của cậu.
Lúc này, khoảng cách giữa hai người rất gần.
Hoàn toàn vượt qua khoảng cách của nam nữ học sinh trung học bình thường nên có.
Lâm Tích rất ít khi đến gần con trai, gần đến nỗi có thể cảm nhận được hơi thở của cậu ấy.
Cô theo bản năng muốn lùi về sau, nào biết Quý Quân hành lại như không để ý, ở trên đỉnh đầu cô, mở miệng nói: “Nếu cậu không điện thoại, đoán chừng cuối tuần có thể bà ấy tự mình đến đón cậu cũng có.”
Lời này không phải uy hiếp, mà là với hiểu biết sâu sắc của Quý Quân Hành về mẹ mình, kết luận ra được.
Lâm Tích sững sờ, “Tớ nhất định phải đi sao?”
“Phải.” Tiểu thiếu gia không hề do dự đập tan hy vọng trong lòng cô.
Nhưng sau khi nhìn thấy biểu cảm trên mặt Lâm Tích, Quý Quân Hành khẽ nhếch khóe miệng, giọng cười nhạo hiếm thấy, “Nhà tôi là đầm rồng hang hổ hả? Hay sao mà cậu không muốn đi đến vậy?”
Mắt Lâm Tích mở to, lập tức giải thích: “Không phải, tớ là sợ gây thêm phiền phức cho mọi người.”
Lúc cô từ nhà đến, Giang Anh đã dặn dò cô, cố gắng học tập, có chuyện gì thì điện thoại về nhà, cố gắng hết sức đừng làm phiền người Quý gia.
Giang Anh chấp nhận sắp xếp này của Ôn Toàn, trong lòng vốn đã đủ bất an.
“So với chuyện anh trai cậu làm cho nhà chúng tôi, thì chút chuyện này không gọi là phiền.”
Câu này, càng khiến Lâm Tích ngạc nhiên hơn chuyện Quý Quân Hành đứng đợi cô dưới ký túc xá nữ. Bắt đầu từ khi cô quen biết vị Quý thiếu gia này, mặc dù cả người cậu thoạt nhìn lười biếng, nhưng kiểu tự phụ trên người, thật sự khiến người ta có loại cảm giác xa xôi không thể với.
Cho nên, kiểu câu như cảm kích này, thật sự không giống như cậu có thể nói ra được.
Lần này, Quý Quân Hành không để Lâm Tích nghiên cứu biểu cảm của cậu thêm nữa.
Bởi vì Quý thiếu gia kiêu ngạo, sau khi nói xong lời này, thì hai tay đút túi, xoay người bước đi.
**
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
