Quý Quân Hành thấy trong chén cậu còn lại một nửa, hừ một tiếng, thiếu niên thời kì dậy thì đều có dạ dày như bò, Tạ Ngang bình thường luôn kêu ca ăn không no. Mỗi lần ăn cơm xong còn muốn đi tới quầy bán đồ ăn vặt vơ vét thêm chút đồ ăn.
Cậu lạnh nhạt liếc nhìn, “Không ăn thì đi.”
Tạ Ngang chỉ nói được cái miệng, vừa nghe cậu nói vậy, thì vội cầm đũa lên, lùa vào trong miệng, sợ Quý Quân Hành thật sự kéo cậu đi.
Hai người Lâm Tích ngồi xuống chưa bao lâu, thì phía bên kia cũng có mấy nữ sinh ngồi.
Vừa mới đầu cô không chú ý, cho đến khi mấy nữ sinh kia cứ liên tiếp nhìn sang bên này.
Đến khi tiếng thảo luận họ vốn đè thấp dần to hơn.
“Đó không phải đám người Quý Quân Hành lớp một sao?”
“Woa, hóa ra Quý Quân Hành cũng sẽ đến nhà ăn ăn cơm nha.”
“Đúng vậy, lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy ở nhà ăn.”
“Cậu ấy thật sự rất đẹp trai, thế giới thật không công bằng, cậu ấy lợi hại như vậy, mà diện mạo cũng đẹp nữa. Thật là không cho đám con trai khác một con đường sống mà.”
Lâm Tích cúi đầu ăn cơm, ngược lại Giang Ức Miên ở đối diện thực sự không nhịn được, thấp giọng nói: “Nghe thấy không.”
Cô nói một câu không đầu không đuôi như vậy, khiến Lâm Tích có chút không hiểu.
Cho đến khi Giang Ức Miên hất khóe miệng sang bên cạnh, “Tớ không gạt cậu chứ, vị này thế nhưng là người nổi tiếng của trường chúng ta đấy, lúc trước bọn tớ vừa vào lớp mười, ngay cả học tỷ lớp mười một, mười hai cũng chạy đến lớp để nhìn cậu ấy. Trong khối không biết có bao nhiêu đứa con gái yêu thầm cậu ấy nữa, đúng, đoán chừng lớp mình cũng có một nửa.”
Lâm Tích ngẩng đầu nhìn cô, khẽ cười, “Cậu thuộc nửa nào?”
Giang Ức Miên bị cô hỏi như vậy, giống như bị dẫm phải đuôi, suýt nhảy dựng lên, cô nói: “Tớ là thuộc về một nửa chắc chắn không có khả năng thích cậu ấy.”
Vẻ mặt cô thẳng thắn vô tư, thật sự không nói dối.
Bỗng nhiên cô bật cười, xấu xa nói: “Nếu thật sự Quý Quân Hành yêu đương với cô gái nào đó, tớ đoán hơn phân nửa con gái cả trường sẽ muốn bẻ gãy tay bạn gái cậu ấy. Cậu ấy không tìm bạn gái, thực ra cũng là có trách nhiệm với con gái nhà người ta đấy chứ.”
Lâm Tích nhướng mày.
Không phải cô cổ hủ, chỉ là cô luôn cảm thấy ở độ tuổi nào thì làm việc ấy. Là học sinh cấp ba, nhiệm vụ chủ yếu đương nhiên là học tập. Cô từ trước đến này đều là người không chuyên tâm, cho nên đối với những thứ nữ sinh cấp ba đặc biệt để ý, như là hot boy, soái ca gì đó, cũng không phải rất hứng thú.
Có lẽ sức hấp dẫn của hot boy, còn không hấp dẫn sự chú ý của cô bằng điểm cao trên bài thi.
Không bao lâu, đám người Quý Quân Hành ăn cơm xong, bưng khay đứng dậy.
Tạ Ngang chủ động nói với các cô: “Bọn tớ đi trước đây.”
“Đi nhanh đi.” Giang Ức Miên không vui nói, họ ngồi ở chỗ này, trong nhà ăn không biết có bao nhiêu ánh mắt cứ phóng sang bên này, kéo theo các cô cũng bị vây xem.
Sau khi hai cô gái ăn cơm xong, Giang Ức Miên kéo cô muốn đi siêu thị trường học.
Lâm Tích nhìn thời gian, hơi xin lỗi nói: “Tớ nhớ ra là đồ ở ký túc xá của tớ còn chưa dọn dẹp, tớ phải về ký túc trước đã.”
Bởi vì ký túc xá của học sinh rất gần với nhà ăn, nên lúc này cô về ký túc vừa hay thuận đường.
Giang Ức Miên hỏi: “Cần tớ về cùng cậu dọn dẹp không?”
“Không cần đâu, cậu đi siêu thị trước đi, tớ còn phải trải giường chiếu nữa, nên chắc rất lâu.”
Lâm Tích nói như vậy, Giang Ức Miên cũng không kiên trì.
Thế là hai cô gái chia tay ở cửa nhà ăn.
Lúc Lâm Tích về ký túc xá, đúng lúc trong phòng cũng có hai cô gái khác đang ở. Điều kiện ký túc xá của Thất Trung rất tốt, là phòng bốn người, có điều hòa còn có nhà vệ sinh độc lập.
Cô vừa đẩy cửa đi vào, hai cô gái bèn xoay đầu nhìn về phía cô.
Lâm Tích chủ động chào hỏi: “Chào các cậu, tớ là Lâm Tích.”
Lúc trước ở trên lớp, mọi người đều đã biết trong lớp có một học sinh chuyển trường đến. Nên lúc này hai cô gái cũng không ngạc nhiên.
Cô gái tóc ngắn mở miệng nói: “Chào cậu, tớ là Lưu Tân Đình. Cậu ấy tên Nhạc Lê.”
Cô gái chỉ vào cô gái khác tóc dài đeo kính.
Đều là bạn học cùng một lớp, sau khi nói chuyện đơn giản vài câu, Lâm Tích liền bắt đầu trải giường chiếu của mình. Chăn đệm gì đó đều là của trường học phát, mỗi tuần đều sẽ kiểm tra vệ sinh phòng ngủ, để thống nhất quản lý, mọi người đều dùng chăn đệm của trường.
“Cần giúp đỡ không?” Lưu Tân Đình thấy một mình Lâm Tích bận rộn ở phía trên, thì chủ động hỏi.
Lâm Tích lắc đầu, “Không sao, tự tớ làm được rồi.”
Từ lúc học cấp hai cô đã bắt đầu ở nội trú, khả năng tự lo liệu cuộc sống luôn rất mạnh.
Qua một lúc, hai cô gái kia rời khỏi ký túc xá, đến lớp học chuẩn bị vào giờ tự học buổi tối.
Lâm Tích vì còn có vài bộ quần áo còn chưa sắp xếp xong, nên không đi cùng họ.
Đến khi cô ra khỏi ký túc xá, trên hành lang yên tĩnh không có một ai. Bây giờ mặc dù cách giờ bắt đầu buổi tự học tối còn hai mươi phút, nhưng đoán chừng mọi người đã sớm đi đến lớp rồi.
Người đứng bên ngoài, trên mặt trên người đều được phủ lên một lớp ánh sáng đỏ nhàn nhạt.
Lúc Lâm Tích đang định đi xuống bậc thềm, bước chân thoáng dừng lại.
Bởi vì người đứng bên ngoài ký túc xá nữ, là Quý Quân Hành.
Chỉ có điều trước mặt cậu còn đứng một nữ sinh khác, cô gái kia vóc dáng nhỏ nhắn, buộc tóc hai bên xinh xắn, hơi ngửa đầu.
So với Lâm Tích có dáng người hơi cao ráo, thì nữ sinh đứng trước mặt cậu, lại có loại cảm giác tương xứng.
Lâm Tích không định quấy rầy người ta, còn rất tri kỷ đi sang bên cạnh.
Định đi qua hai người.
Đúng lúc cô đi qua họ, thì nghe thấy giọng nói lười biếng trước sau như một: “Không cần phiền phức, người tôi đợi đến rồi.”
Cô gái đứng trước mặt Quý Quân Hành, ngạc nhiên quay đầu.
Trên mặt Lâm Tích xẹt qua một tia ngạc nhiên.
Sau đó, cô nghe thấy giọng nói trong trẻo của thiếu niên vang lên lần nữa.
“Lâm Tích, đến đây.”
Lời tác giả:
Tạ Ngang: A Hành, bạn học mới này bắt nạt tớ đó.
Thiếu gia nhấc mí mắt: Ờ, cậu bắt nạt lại rồi?
Tạ Ngang: Còn chưa đâu.
Thiếu gia: Uhm, nếu cậu bắt nạt lại, thì tớ đánh chết cậu.
Thiếu gia, tuổi cậu nhỏ như vậy, đã biết trêu ghẹo rồi, thật sự tốt sao?
———————-
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)