Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong đầu cô bỗng nhiên vang lên một giọng nói .
“Hệ thống Hạnh Phúc Thế Gian kích hoạt nhiệm vụ bắt buộc.”
“Tên nhiệm vụ: “Mảnh tiền cứu lấy nụ cười””
“Yêu cầu: Trong vòng 15 ngày, kiếm được 1 triệu đồng để thanh toán viện phí phần còn lại của bệnh nhân Mai Thị Hoa.”
“Phần thưởng: +5 điểm hạnh phúc”
“Thất bại: -5 năm tuổi thọ”
Âm thanh máy móc vô cảm vang lên trong đầu Diệu Nhi, từng từ như khắc sâu vào xương tủy.
Một triệu đồng… Mười lăm ngày.
Một triệu với người khác là bữa ăn, là bộ đồ. Với cô — là cả mạng sống.
Cô mở choàng mắt, mồ hôi lạnh đổ ra ướt trán, môi tím tái run rẩy. Đôi tay vừa yếu ớt vừa run rẩy lần mò mép giường, cố gắng ngồi dậy.
Cả người đau đớn như có hàng trăm con dao cắt vào thịt, nhưng cô không dừng lại. Bàn chân trần đặt xuống sàn lạnh, toàn thân run rẩy không chịu được, nhưng cô vẫn đứng lên.
“Cháu phải đi…” – giọng cô run như tiếng lá khô – “Cháu phải đi làm… nếu không… bà cháu sẽ phải chịu…”
Một bác sĩ trực chạy vội vào, hoảng hốt:
“Không được! Cháu không thể vận động! Tim cháu có thể ngừng đập bất kỳ lúc nào!”
Hai y tá nhào tới, giữ lấy hai tay cô, nhưng Diệu Nhi vùng vẫy như một con thú hoảng loạn.
“Mình phải đi! Mình phải đi làm! Mình… không thể để bà đau khổ nữa… mình đã hứa rồi mà…!”
Giọng nói lạc đi trong nước mắt, nhưng ánh mắt vẫn kiên định đến điên dại.
Tiếng cảnh báo vang lên từ máy đo nhịp tim – tim cô đập loạn, bất thường, rồi tụt nhanh.
Một y tá lặng lẽ lau mồ hôi trên trán cô, khẽ nói: “Con bé này… có phải… đã chịu quá nhiều rồi không?”
Không ai trả lời. Chỉ có một linh hồn lặng lẽ nằm đó, đôi mắt mở to trong tuyệt vọng, và giọng nói vang trong đầu cô — lạnh lẽo như định mệnh:
“Đếm ngược thời gian nhiệm vụ: 14 ngày 23 giờ 58 phút…”
Hành lang bệnh viện lạnh ngắt, ánh đèn trắng trải dài vô tận. Bà Mai đứng đó, tựa vào bức tường xám, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy vạt áo cũ kỹ đã sờn.
Bên trong căn phòng có tiếng động mạnh — tiếng bàn ghế va vào nhau, rồi tiếng kêu thất thanh:
“Bà ơi… để bà không đau khổ… cháu đi làm… cháu phải đi!”
Giọng Diệu Nhi vang lên yếu ớt, khản đặc như sắp tắt.
Bà Mai lập tức lao về phía cửa phòng bệnh, ánh mắt đầy hoảng hốt, bàn tay run rẩy gõ vào kính:
“Diệu Nhi! Cháu ơi, có chuyện gì vậy? Cháu đừng làm bà sợ…!”
Bác sĩ từ trong phòng bước ra, khẩu trang vẫn chưa tháo xuống. Vừa thấy bà Mai, ông khẽ giơ tay ra hiệu giữ bình tĩnh.
“Cháu bà vẫn ổn. Tạm thời đã ổn định lại rồi.”
Bà run giọng hỏi, mắt hoe đỏ:
“Cháu… cháu tôi sao rồi bác sĩ? Nó có sao không? Nó còn nhỏ quá, mà từ hôm qua đến giờ không ăn gì cả…”
Bác sĩ thở dài, ánh mắt trầm xuống một nhịp.
“Cháu bà… rất đặc biệt. Tạm thời cần lưu lại để theo dõi vài ngày. Hệ tim mạch và thần kinh cháu ấy không ổn định. Tinh thần cũng rối loạn nghiêm trọng. Nếu không được điều trị đúng cách, nguy cơ... rất nguy hiểm.”
Bà Mai nghe mà thấy choáng váng. Cả người mềm nhũn, nếu không có tay vịn hành lang, bà chắc đã khuỵu xuống.
Đôi mắt già nua nhìn qua lớp kính phòng bệnh, nơi Diệu Nhi đang bị trói mềm tay chân, nằm bất động trên giường.
Trần nhà lạnh lẽo. Đèn huỳnh quang chớp tắt liên hồi, ánh sáng nhức nhối như cứa vào mắt.
Tay cô, chân cô — bị trói lại bằng dây vải mềm, nhưng cô có cảm giác như da thịt bị chặt bằng xích sắt.
Không thể nhúc nhích.
Không thể hét lên.
Không thể khóc thành tiếng nữa, vì cổ họng đã rát bỏng sau những lần gào thét vô vọng.
Cô nằm đó. Như một con búp bê rách nát trong nhà tù trắng.
Từng tiếng máy đo nhịp tim vang lên đều đặn — không phải chứng minh rằng cô còn sống. Mà là nhắc nhở:
Mày chưa được chết. Chưa được chết đâu, Diệu Nhi. Mày còn nhiệm vụ.
“Chỉ… một triệu thôi mà…”
Cô thì thầm như người mất trí.
“Chỉ một triệu thôi mà… một triệu mà tao không kiếm nổi… mày vô dụng đến mức đó sao Diệu Nhi…?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



