Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô muốn cười. Nhưng chỉ nở được một nụ cười vặn vẹo đầy giễu cợt.
Một năm. Cô đánh đổi một năm tuổi thọ — để bà được sống.
Giờ đây, bà đã khỏe mạnh.
Còn cô? Chỉ còn lại một thân xác bệnh hoạn, thối rữa từng ngày, bị trói như một kẻ tâm thần nguy hiểm, nằm nhìn trần nhà mốc meo và nghe tiếng lòng mình mục rữa.
“Giá như… mình biến mất rồi…”
“Giá như đêm hôm đó… đèn đỏ không dừng lại…”
“Giá như cái xe tải chạy lệch một chút, tông luôn vào mình thì tốt biết bao…”
Tự sát? Không được.
Tiếng hệ thống từng nói vang lên trong đầu: Nếu ký chủ chết, toàn bộ đau khổ ký chủ phải gánh chịu sẽ được trả lại cho người được ban phước.
Vậy nếu cô chết… bà sẽ lại đau khổ.
Một vòng lặp. Một chiếc lồng. Không có cửa ra. Không có khoá mở.
Chỉ có những dây trói, ánh đèn trắng và mùi thuốc sát trùng nồng đến buồn nôn.
Ánh mắt cô dần mở lớn, như sắp phát điên.
Diệu Nhi cảm giác mình đang bị chôn sống trong chính thân xác của mình.
Đôi mắt ấy mở trừng — đỏ ngầu và rỗng tuếch.
Sau hơn năm ngày bị trói nằm như một xác rối, Diệu Nhi cuối cùng cũng được tháo dây buộc khỏi tay chân, y tá khẽ nói:
“Cháu ổn rồi, bác sĩ cho cháu xuất viện.”
Bác sĩ chủ nhiệm bước vào, hồ sơ bệnh án trên tay, giọng ôn hòa nhưng vẫn đầy vẻ nghiêm túc:
“Tiền viện phí... đã có người trả trước cho hai bà cháu. Lúc nào có thì trả lại cũng được. Đừng áp lực quá. Việc quan trọng nhất là chăm sóc sức khỏe và tinh thần.”
Bà Mai xúc động đến mức nước mắt ứa ra ngay trước mặt ông. Cúi đầu thật sâu, bà nghẹn ngào:
“Chúng tôi... thật sự không biết lấy gì để cảm ơn. Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn trời Phật đã cho con bé sống...”
Diệu Nhi cũng khẽ gật đầu, gượng cười. Nhưng trong mắt cô — không có ánh sáng.
Chiều hôm đó, hai bà cháu lặng lẽ rời bệnh viện.
Không có taxi. Không có tiền xe buýt. Không một ai đưa đón. Chỉ có hai cái bóng mỏng mảnh, run rẩy đi trên vỉa hè gồ ghề, bên dưới bầu trời sắp mưa.
Gió đầu mùa thổi qua, lạnh như cắt vào da thịt. Diệu Nhi siết chặt tay bà trong tay mình, dù cả hai đều run lên vì rét.
Bà Mai mỉm cười rạng rỡ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, gương mặt già nua ấy lại hiện lên chút màu hồng trên gò má.
“Không ngờ... bà vẫn còn có thể bước đi cùng cháu như thế này. Cảm giác giống như... hồi con còn bé, hai bà cháu đi chợ sớm. Nhớ không?”
Diệu Nhi gật đầu.
Nhưng trong đầu cô chỉ toàn là âm thanh của hệ thống:
“Thời hạn nhiệm vụ: còn 9 ngày 12 giờ”
Bà thì mỉm cười.
Còn cô — chỉ biết cố gắng không gục ngã.
Hạnh phúc của người khác... lại được xây trên chính máu thịt của cô.
Và Diệu Nhi hiểu rõ hơn bao giờ hết:
Cái giá của hạnh phúc — là chính linh hồn mình.
Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu "két" một tiếng, khô khốc như chính không khí trong căn nhà.
Bụi phủ đầy những món đồ cũ, trong bếp chỉ còn lại vài củ khoai mềm nhũn và chút gạo mốc. Bà Mai đặt túi thuốc xuống, khẽ thở dài, rồi quay lại, chưa kịp bảo cháu nghỉ ngơi thì bóng Diệu Nhi đã vụt biến khỏi cửa.
“Diệu Nhi! Con đi đâu đấy?!”
Cô không quay lại.
Chỉ để lại một câu ngắn ngủi như gió:
“Con đi tìm việc!”
Trời đã bắt đầu âm u, nhưng Diệu Nhi chạy như điên trên từng con hẻm ẩm ướt.
Trong đầu chỉ vang lên những con số:
“Còn 9 ngày 4 tiếng”
“Số tiền hiện có: 0 VND”
“Mục tiêu: 1.000.000 VND”
Cô ghé vào từng quán nhỏ ven đường, từ tiệm hủ tiếu lề đường, quán nước mía, cho đến tiệm bán bún cá cũ kỹ.
“Chị ơi... chỗ mình còn tuyển người không ạ?”
“Em có thể làm gì cũng được, dọn rửa, lau bàn, bưng bê... gì cũng được hết...”
Người thì lắc đầu. Người thì cười thương hại. Người thì bảo:
“Con nít như em, nhìn
Từng cánh cửa đóng lại trước mặt cô, như những nhát dao phũ phàng của số phận.
Đôi giày vải mỏng dính ướt đẫm nước mưa cũ chưa kịp khô. Mắt cay xè vì bụi đường. Cổ họng khát khô. Bụng cồn cào vì cả ngày chưa ăn gì.
Nhưng cô vẫn chạy.
Cô phải chạy.
Nếu không có tiền...
Bà lại sẽ đau khổ.
Là cô khiến bà phải chịu.
Cô không được ngừng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



