Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không gian trắng xóa.
“Hệ thống Hạnh Phúc Thế Gian: Hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.”
“Mang lại hạnh phúc cho một người → hoàn tất.”
“Phần thưởng: +1 năm tuổi thọ. Tuổi thọ hiện tại: 24.”
“Nhận được: 10 điểm hạnh phúc.”
“Kích hoạt hiệu ứng “Lời Nguyền Đau Khổ””
Âm thanh vang lên lạnh lẽo như băng giá, từng từ như đâm xuyên vào não cô.
“Chú thích hiệu ứng: Mỗi người nhận hạnh phúc từ ký chủ, sẽ vô thức bị ràng buộc bởi “mối nhân quả nghịch” với ký chủ. Dù có được phúc lành, họ cũng sẽ chịu tổn thương vì ký chủ chịu tổn thương.”
“Hạnh phúc mà họ nhận, chỉ là tạm thời. Nỗi đau thật sự, luôn có ngày quay lại.”
Mi mắt Diệu Nhi run lên dữ dội.
Cô cố gắng hé mắt — nhưng chẳng thể mở trọn. Cảm giác như bị thứ gì đó đè nặng trên ngực, nghẹt thở.
Lồng ngực đau nhói từng cơn, giống như ai đang dùng móng vuốt cào xé bên trong từng tấc nội tạng.
“Lời nguyền…” — cô lẩm bẩm, giọng khàn như tro bụi, “Vậy nếu… nếu tôi chết…”
“Bà tôi… sẽ có được hạnh phúc trọn vẹn… đúng không?”
Không khí trong đầu đột ngột lạnh ngắt. Một hồi lâu sau, hệ thống mới vang lên một cách… đáng sợ:
“Cảnh báo: Nếu ký chủ tử vong, toàn bộ đau khổ được hệ thống giữ lại sẽ chuyển hoàn cho người được ban phước.”
“Gồm: đau đớn thể xác, tổn thương tinh thần, ác mộng, bất ổn nội tạng, chứng bệnh tiềm ẩn… và cả “nỗi cô độc vĩnh viễn.”
Diệu Nhi nín thở.
Một giọt nước mắt lặng lẽ tràn ra nơi khóe mắt.
Thì ra... hạnh phúc mà cô cho đi, không thể thực sự là vĩnh cửu.
Thì ra... ngay cả cái chết của cô… cũng chỉ là một cách trút lời nguyền sang người cô yêu thương.
Thì ra… muốn đổi một chút ánh sáng cho người khác… thì bản thân cô phải hóa thành vực sâu không đáy.
Trong màn sáng trắng mơ hồ, mí mắt Diệu Nhi khẽ động.
Mỗi lần chớp mắt đều như có dao cứa vào mí, từng đợt nhói xuyên thẳng lên thái dương. Mắt chưa kịp mở, cô đã nghe thấy tiếng người lạ nói chuyện. Những giọng nói trầm thấp, lo lắng, xen lẫn chút nặng nề như đang nói về một bản án tử hình chưa công bố.
“Bệnh tim cấp độ IV. Có dấu hiệu xơ hóa cơ tim, khả năng ngưng tim bất kỳ lúc nào…”
“Cô bé còn quá trẻ… nhưng tim tổn thương như người ngoài 80 tuổi.”
“Chưa hết, thận bên trái có dấu hiệu thoái hóa nặng, protein niệu cao, khả năng chuyển sang suy thận giai đoạn 2.”
“Gan nhiễm độc mạn tính. Men gan cao bất thường, nghi do cơ thể tiếp nhận phản ứng miễn dịch không rõ nguyên nhân…”
“Dạ dày loét nặng, mất lớp nhầy bảo vệ. Trực tràng có dấu hiệu viêm mạn tính. Hệ miễn dịch suy giảm gần như toàn phần.”
“Còn nữa… chứng rối loạn dẫn truyền thần kinh, mức serotonin giảm nghiêm trọng — có thể gây rối loạn tâm thần, trầm cảm nặng, ảo giác, thậm chí tự sát…”
“Cái này không giống bệnh tự phát. Nó như thể… như thể ai đó gánh thay toàn bộ hệ thống bệnh lý của một người khác, mà cơ thể thì không đủ sức để chịu đựng.”
Một khoảng lặng đáng sợ bao trùm căn phòng.
Ngay lúc ấy — đôi mắt Diệu Nhi mở ra.
Ánh sáng trên trần phòng hồi sức chiếu thẳng vào đồng tử ảm đạm. Cô ngước lên, môi run nhè nhẹ, hơi thở yếu ớt như sợi chỉ.
Toàn thân đau nhức như bị kéo ra tra tấn từng mảnh, nhưng trong đôi mắt mở hé ấy, không có hoảng sợ.
Chỉ có sự chấp nhận.
Sự chấp nhận của một kẻ biết rõ: cơ thể này, từ nay… đã không còn là của mình nữa. Mà là một nơi chứa toàn bộ bóng tối mà số phận đã từng rót xuống cho người cô yêu thương nhất.
Một bác sĩ bước đến, thấy cô đã tỉnh thì vội nói nhỏ:
“Cháu có nghe thấy bác nói không? Cháu bị bệnh rất nặng… nhưng đừng sợ. Bọn bác sẽ cố gắng hết sức.”
Cô không trả lời. Chỉ nhắm mắt lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



