Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong không gian trắng muốt của phòng bệnh, ánh sáng ban mai hắt nhẹ qua ô cửa sổ. Gió đầu ngày lành lạnh, phảng phất mùi ẩm của đêm mưa chưa ráo hẳn.
Một tiếng hít sâu.
Mí mắt nhăn nheo khẽ động.
Bà Mai — người đàn bà già nua đã từng hấp hối suốt nhiều ngày — mở bừng mắt. Không còn cảm giác tức ngực, cũng chẳng còn cơn đau tim hay cơn choáng váng thường trực. Cơ thể nhẹ tênh, tay chân linh hoạt lạ thường, như thể... chưa từng mang bệnh.
Bà ngồi dậy, nhất thời không tin nổi chính mình. Một lúc sau, ánh mắt bà rơi xuống — nơi mép giường, một dáng người nhỏ thó đang gục đầu ngủ bên cạnh.
Diệu Nhi.
Cô cháu gái gầy gò, xanh xao, vẫn khoác chiếc áo mỏng tang, đầu dựa vào thành giường, mái tóc xõa rối che khuất khuôn mặt nhợt nhạt. Một tay vẫn nắm hờ tay bà, như thể sợ chỉ cần buông ra là bà sẽ tan biến.
Bà nhìn cô, trái tim như thắt lại.
Một cảm giác kỳ lạ trào dâng trong ngực — ấm áp. Như thể có thứ ánh sáng dịu dàng len vào lồng ngực khô cằn.
“Con ngốc này…” — bà khẽ cười, nước mắt rưng rưng, “Đã bảo… không cần đưa bà đi viện rồi mà…”
Giọng bà lạc đi, run run, vì sự ấm áp ấy — nó quá đỗi hiếm hoi giữa những tháng ngày khổ cực mà hai bà cháu từng cắn răng gượng gạo sống sót.
Bà vươn tay, lay nhẹ bờ vai nhỏ kia.
“Nhi à… dậy đi con. Về nhà thôi…”
Không tiếng đáp.
“Diệu Nhi…?”
Bà lay mạnh hơn. Nụ cười dần tắt trên môi khi nhận ra — cơ thể Diệu Nhi lạnh ngắt. Gương mặt trắng bệch, môi tím tái, hơi thở yếu đến mức phải ghé sát mới cảm nhận được.
“Không… không phải chứ… Nhi… con tỉnh lại đi con…”
Bà hốt hoảng, lay mạnh thân thể mềm oặt ấy. Trái tim bà, dù vừa hồi sinh, lại như bị ai bóp nghẹt.
Tiếng khóc nghẹn trong lồng ngực bà Mai vẫn chưa kịp bật ra, thì cánh cửa phòng bệnh đã bật mở.
Một nhóm y tá và bác sĩ bước vào — họ vốn nhận được tín hiệu khẩn từ máy đo sinh tồn, nhưng điều họ thấy đầu tiên khiến ai nấy đều sững người.
Bà Mai, người bệnh từng được tiên liệu là "không qua khỏi trong đêm", lúc này đang ngồi thẳng dậy, khuôn mặt hồng hào, hơi thở vững vàng, không còn dấu hiệu suy tim, huyết áp cũng hoàn toàn ổn định.
Một bác sĩ thốt lên:
“Không thể nào… Cụ bà… hoàn toàn hồi phục?!”
Cả phòng rúng động.
Nhưng giữa lúc ai cũng còn đang sững sờ trước "phép màu" vừa xảy ra, thì một tiếng gào xé họng vang lên:
“Cứu cháu tôi!”
Bà Mai gần như bò xuống khỏi giường, chỉ tay về phía Diệu Nhi đang nằm gục bên mép giường.
“Nó không tỉnh! Không cử động! Nhanh lên… nhanh cứu lấy con bé!”
Một y tá vội vàng chạy tới, cúi xuống bắt mạch — rồi tái mặt:
“Tim đập chậm! Cơ thể hạ nhiệt trầm trọng… tình trạng hôn mê sâu!”
“Gọi xe cấp cứu nội viện! Đưa bệnh nhân đến phòng hồi sức cấp cứu ngay!” — bác sĩ chỉ huy quát lớn.
Hai y tá tức tốc nâng Diệu Nhi dậy, cơ thể cô mềm nhũn như búp bê vải, đầu nghiêng sang một bên, tóc rũ xuống, gương mặt nhợt nhạt như tro tàn.
Chiếc cáng được đẩy vào, họ đặt cô lên rồi lao vội ra hành lang trong tiếng còi y tế vang vọng.
Bà Mai lao theo, chân run đến mức lảo đảo, nhưng bà vẫn gắng bám vào tường, nước mắt giàn giụa.
“Con bé sao vậy…? Tại sao lại thành ra như thế này?!”
“Giống như… có ai đó đã… đổi mạng vậy…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



