Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Câu nói nhẹ nhàng như bao người từng nói với cô. Nhưng chẳng hiểu sao… tim cô lại siết chặt.
Ký ức cũ như cơn sóng lớn, bất ngờ ập đến. Trong đầu cô hiện lên những gương mặt quen thuộc, những giọng nói từng mang vẻ thân thiện…
“Diệu Nhi, cậu cần giúp không? Tớ có thể nói hộ với giáo viên giùm cậu…”
“…Cậu cứ về chăm bà nhanh đi, chuyện kiểm tra để tụi tớ lo!”
Cô đã tin. Tin những lời ngọt ngào ấy là thật.
Và rồi…
Rầm!
Chiếc bàn học bị đập mạnh xuống, giáo viên chủ nhiệm đứng giữa lớp, ánh mắt giận dữ đập thẳng vào mặt cô.
“Diệu Nhi! Em nghĩ em là ai hả? Tại sao dám trốn tiết kiểm tra giữa kỳ? Đã vậy còn bịa chuyện để đi chơi? Em coi trường học là gì?!”
Những tiếng xì xào sau lưng. Những ánh mắt chằm chặp dán lên gáy cô như kim nhọn.
Bọn họ — những người tự xưng là "bạn" — cúi đầu làm bài, giả vờ như không biết chuyện gì.
Còn cô — đứng đó, gánh tất cả.
Ký ức ấy… chưa bao giờ mờ nhạt. Nó ăn sâu vào lòng cô như một vết sẹo, chỉ cần ai vô tình chạm vào là sẽ rỉ máu.
Diệu Nhi siết chặt tay, ngước lên nhìn người con trai trước mặt. Ánh mắt cô bối rối, đầy phòng bị, vừa biết ơn vừa không dám tin:
“Vì anh thấy em cần giúp. Vậy thôi.”
Chỉ một câu.
Một câu tưởng như đơn giản, nhẹ nhàng, chẳng mang theo ẩn ý gì. Nhưng khi nó lọt vào tai Diệu Nhi… thế giới bên trong cô lại như sụp đổ thêm một tầng nữa.
Cô đứng lặng, môi mím chặt, đôi mắt cụp xuống, che đi thứ gì đó rất đỗi nguy hiểm đang từ từ trào lên — như một dòng dung nham bị ém dưới lớp tro tàn, chỉ cần ai chạm vào cũng sẽ bị thiêu rụi.
Tốt bụng sao?
Người ta tốt bụng… rồi sao?
Người ta cũng từng nói “tớ giúp cậu vì cậu là bạn tớ”… rồi ngày hôm sau chính họ là người đầu tiên đứng lên bảo với giáo viên: “Em thấy Diệu Nhi đi ra khỏi cổng trường trong giờ kiểm tra ạ.”
Người ta từng đưa cho cô một hộp cơm nguội, cười: “Ăn đi, tớ mua dư.”
Rồi vài ngày sau là những lời xì xào: “Con nhỏ đó nghèo lắm, thấy ai thương thương là nhận đồ liền à.”
Một lần, hai lần… rồi đến lần thứ mười… cô hiểu ra — trên đời này, không có lòng tốt nào là không kèm theo hóa đơn.
Bàn tay băng bó của cô khẽ run lên. Diệu Nhi mím chặt môi hơn nữa, cắn đến bật máu. Trong đầu cô không ngừng lặp đi lặp lại một câu hỏi lạnh buốt: Rốt cuộc… anh cần gì? Rốt cuộc, em phải trả giá bao nhiêu lần nữa cho cái gọi là “giúp đỡ”?
Tim cô đập mạnh, không phải vì cảm động… mà vì sợ hãi.
Sợ lại một lần nữa tin sai người.
Sợ lại một lần nữa dốc hết lòng để rồi bị đạp xuống bùn.
Sợ cái thứ gọi là “vì thấy em cần giúp” — nó giống hệt như những cái bẫy đã từng nuốt chửng cô trong quá khứ, khiến cô chẳng còn gì ngoài niềm tin bị vỡ vụn.
Cô cúi đầu thật thấp. Không để cảm xúc hiện lên. Không để anh ta thấy nước mắt đang sắp trào ra.
Làm ơn… nếu anh không định tổn thương em thì đừng tốt với em nữa…
Cô gượng cười, một nụ cười cứng đờ như tượng gỗ, rồi lí nhí:
“Cảm ơn anh… nhưng em… em chưa thể nhận lời…”
Cô bước lùi lại một chút. Cái cách cô giữ khoảng cách chẳng khác gì một con thú nhỏ hoảng loạn đang cố thủ trong chiếc vỏ gai góc của mình.
Bởi vì… người ta có thể cứu cô khỏi mưa gió, khỏi một đêm tối…
Nhưng không ai cứu được cô khỏi những vết rách bên trong tim — nơi mọi lòng tốt đều đã hóa thành móng vuốt.
Người con trai ấy không nói thêm lời nào nữa. Anh chỉ đứng yên, đôi mắt sâu lắng nhìn Diệu Nhi — như thể đang cố nhìn xuyên qua lớp vỏ cứng cỏi, xuyên qua nỗi tổn thương đã hóa thành gai nhọn quanh tim cô.
Anh không hỏi tại sao cô lại tránh né. Cũng không trách móc sự đề phòng lạnh lùng trong ánh mắt ấy. Anh chỉ im lặng… rồi khẽ nén một hơi thở dài.
Bằng một động tác chậm rãi, anh lôi từ trong cặp ra một mảnh giấy nhỏ và chiếc bút bi. Anh viết gì đó, nét chữ rõ ràng, gọn gàng, không vội vàng, không ngập ngừng — cứ như thể việc này, anh đã nghĩ từ lâu rồi.
Viết xong, anh gấp mảnh giấy lại, đưa về phía cô.
“Anh tên là Nguyễn Minh Hoàng,” giọng anh trầm, nhưng nhẹ như gió, “Đây là số điện thoại của anh.”
Diệu Nhi ngẩng lên. Đôi mắt cô còn vương chút ngạc nhiên.
Minh Hoàng không ép cô cầm lấy. Anh chỉ đưa ra, lòng bàn tay mở rộng giữa khoảng không lạnh giá:
“Nếu sau này… em cần giúp, thì cứ gọi anh.”
Chỉ vậy.
Không hơn. Không ép. Không hối thúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



