Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bệnh viện tuyến huyện hiện ra trong màn mưa mịt mùng. Anh phanh gấp, nhảy xuống xe, rồi bế thốc bà vào phòng cấp cứu. Tiếng gọi y tá vang lên giữa hành lang trống vắng:
“Khẩn cấp! Bệnh nhân lớn tuổi, hôn mê sâu!”
Đèn phòng cấp cứu bật sáng rực. Cánh cửa đóng sầm lại trước mắt Diệu Nhi. Cô đứng đó, tay chân lạnh cóng, toàn thân ướt đẫm, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa khép. Bên trong là người thân cuối cùng của cô… và bên cạnh — là người con trai không quen, nhưng đã dang tay ra đúng lúc cô đang rơi xuống vực.
Cô quay sang nhìn anh. Trong ánh đèn trắng của bệnh viện, anh vẫn thở dốc vì chạy, trán ướt mồ hôi và nước mưa. Nhưng ánh mắt anh vẫn dịu dàng. Không một câu hỏi. Không một lời trách.
Tiếng tích tắc đồng hồ nơi hành lang bệnh viện vang lên chậm chạp, như giễu cợt từng giây phút trôi qua trong tim Diệu Nhi. Cô ngồi đó, bàn tay vẫn còn run rẩy, những ngón tay băng bó giờ đã tím tái vì lạnh. Quần áo ướt sũng dính chặt vào người, nhưng cô không thấy gì ngoài nỗi sợ — nỗi sợ cánh cửa kia sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Rồi cuối cùng, cánh cửa bật mở.
Một vị bác sĩ trung niên bước ra, tháo khẩu trang, ánh mắt mệt mỏi. Diệu Nhi lập tức lao đến, suýt nữa thì quỳ xuống trước mặt ông.
“Bà cháu… bà cháu sao rồi ạ?”
Vị bác sĩ nhìn cô một lát, rồi thở dài, giọng điềm tĩnh nhưng không giấu được nét lo ngại:
“Bệnh nhân lớn tuổi, sức khỏe vốn đã yếu. Theo kết quả ban đầu, cụ bị suy kiệt do thời gian dài ăn uống thiếu chất, mất ngủ kéo dài, cộng với tuổi tác cao… may mắn là đã qua cơn nguy kịch, nhưng…”
“…nhưng sao ạ?”
“Chúng tôi cần theo dõi thêm. Tình trạng này nếu không được chăm sóc tốt, nguy cơ tái phát là rất cao. Cần dinh dưỡng đầy đủ, thuốc điều trị định kỳ, và tái khám thường xuyên…”
Giọng nói bác sĩ cứ xa dần trong đầu Diệu Nhi. Mỗi từ ông nói ra như một nhát dao cắt vào lòng cô. Ăn uống đầy đủ? Điều trị định kỳ? Với một đứa như cô — lấy đâu ra tiền? Lấy đâu ra tương lai?
Cô cúi đầu thật thấp, đôi vai nhỏ bé run lên từng đợt. Rồi, như không chịu được nữa, cô ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng cương quyết, giọng vỡ ra giữa hành lang lạnh lẽo:
“Bác sĩ… xin ông… dù phải trả một cái giá nào đi nữa… làm ơn… xin hãy cứu bà cháu…”
“Cháu sẵn sàng… làm bất cứ việc gì, chỉ cần bà sống… chỉ cần bà đừng bỏ cháu lại…”
Người bác sĩ khựng lại trong giây lát. Ánh mắt ông nhìn cô đầy xót xa, nhưng cũng lặng lẽ buông một câu:
“Cháu cứ yên tâm, trước mắt chúng tôi sẽ giữ lại điều trị. Nhưng sau đó… chi phí không hề nhỏ đâu.”
Diệu Nhi không nghe rõ gì nữa. Cô chỉ biết gật đầu liên tục. Trong đầu cô lúc này, không còn chỗ cho sợ hãi, cho xấu hổ, hay cho cái gọi là tự trọng. Chỉ còn lại duy nhất một điều: Không thể để bà chết.
Đằng sau lưng cô, người con trai kia vẫn đứng im lặng. Anh không chen lời, cũng không tiến lại gần. Nhưng ánh mắt anh dõi theo cô — thật lâu.
Có lẽ, anh chưa từng thấy ai quỵ lụy đến thế.
Cũng chưa từng thấy ai… yêu một người bằng tất cả sự sống còn lại của mình đến thế.
Diệu Nhi giật mình, quay lại. Là anh. Vẫn là người con trai ấy — đôi mắt đen, tĩnh lặng, và đầy kiên nhẫn. Dưới ánh đèn trắng nhợt nhạt, khuôn mặt anh vẫn dịu dàng như ban nãy.
Cô cúi đầu thật sâu, giọng khản đặc:
“Cảm ơn anh… thật sự… em không biết phải nói sao để cảm ơn anh…”
Một nhịp lặng.
“Nhưng… em không thể làm phiền anh thêm được nữa. Anh đã giúp em quá nhiều rồi… mà em… em chẳng biết phải trả ơn như thế nào…”
Cô đứng đó, hai tay siết chặt mép áo, dáng vẻ nhỏ bé như một nhành cỏ ướt mưa, sẵn sàng bật gốc bất cứ lúc nào. Người con trai ấy im lặng một lát rồi nói:
“Em cần tiền đúng không?”
Diệu Nhi sững người.
“Anh quen một quán nước nhỏ, người ta đang thiếu nhân viên phục vụ ca tối. Không nặng nhọc, tiền công ổn. Em có muốn thử không? Anh có thể giúp em sắp xếp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



