Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô chần chừ nhìn mảnh giấy. Nó bé nhỏ đến tội, nhưng sao lại nặng như một tấm lệnh thư, như một thứ gì đó có thể thay đổi cả thế giới đổ nát của cô — nếu cô chịu đưa tay ra nhận lấy.
Thế nhưng, lòng Diệu Nhi vẫn như mặt hồ giữa mùa đông. Đông cứng. Tê dại. Không phản ứng.
Trong cô có hàng ngàn câu hỏi gào thét. Vì sao lại là em? Vì sao anh lại tốt? Vì sao không khinh thường em như tất cả những người khác?
Và tồi tệ hơn cả là một câu hỏi rỉ máu: Phải chăng… chỉ đang đợi em mềm lòng để dẫm nát thêm một lần nữa?
Gió ngoài hành lang bệnh viện thổi qua khe cửa. Tóc cô bay rối loạn. Áo cô vẫn còn ẩm nước mưa, dính chặt vào người — nhưng bàn tay kia, vẫn cứ lặng lẽ chìa ra… kiên nhẫn đến mức tàn nhẫn.
Cô không từ chối. Cũng không nói gì.
Chỉ là — cuối cùng, rất khẽ — cô đưa tay ra… nhận lấy mảnh giấy nhỏ đó.
Không phải vì tin.
Mà vì… có lẽ, cô đã quá mệt để tiếp tục chống chọi một mình.
Minh Hoàng rời đi thật khẽ. Không một lời từ biệt, cũng không tiếng bước chân dội lại nơi hành lang trắng toát. Cánh cửa khép lại sau lưng anh, để lại Diệu Nhi một mình trong căn phòng bệnh lạnh lẽo.
Ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt hắt xuống, chiếu lên khuôn mặt bà cô đang nằm im lìm — già nua, xanh xao, hơi thở yếu ớt như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ cuốn đi.
Diệu Nhi ngồi xuống mép giường, tay run run kéo tấm chăn phủ lên đôi vai gầy guộc của bà. Rồi cô ngồi đó, bất động. Mắt dõi theo từng nhịp phập phồng nhẹ đến đáng sợ nơi lồng ngực bà. Tai cô căng ra để lắng nghe từng tiếng “bíp” máy đo nhịp tim — chỉ cần chậm một nhịp thôi… cô biết… mọi thứ sẽ kết thúc.
Bên ngoài, trời đã về khuya. Gió thổi lồng lộng qua khe cửa kính cũ kỹ, len qua từng kẽ áo rách, quất vào lưng, vào cổ, vào những vết thâm tím nơi cánh tay vẫn còn đau rát vì bị giẫm lên sáng nay. Mỗi cơn gió đi qua là một cơn buốt nhói.
Dạ dày cô bắt đầu co thắt lại.
Tiếng bụng réo vang trong lặng im, trần trụi và xấu hổ. Cô cắn răng, khẽ ôm bụng, cố lờ đi cảm giác rỗng không bên trong. Cũng đã hơn hai mươi tư tiếng cô chưa ăn gì rồi — kể từ lúc lục trong túi chỉ còn vài đồng lẻ, cô đã nhịn bữa trưa, bỏ bữa tối, chỉ để đủ tiền đưa bà nhập viện.
Túi xách rách nằm ở góc tường. Trong đó chẳng có gì ngoài một chiếc điện thoại cũ tắt nguồn, mấy tờ giấy khám, và… mảnh giấy nhỏ anh đưa.
Cô lướt nhìn nó một thoáng, rồi quay đi. Không phải vì không muốn gọi… mà vì cô biết rõ: nếu bắt đầu dựa dẫm, cô sẽ không bao giờ có thể đứng lên nổi nữa.
Cô từng đói hơn thế này rồi. Cũng từng lạnh hơn, đau hơn, bẽ bàng hơn. Từng bị đuổi khỏi lớp trong ánh mắt dè bỉu, từng đứng giữa sân trường bị bạn bè quay lưng, từng cầu xin cô giáo tha lỗi chỉ để được thi lại một bài kiểm tra — nhưng đổi lại là cái lắc đầu lạnh lùng và câu: "Nghèo không phải cái tội, nhưng nghèo mà lười thì không ai cứu nổi."
Cô đâu lười? Cô chỉ mệt. Mệt đến mức... thở cũng thấy có lỗi với cuộc đời.
Căn phòng bệnh vắng tanh, chỉ còn tiếng quạt thông gió quay u o u giữa đêm. Đèn đường hắt vào một vệt sáng vàng vọt qua tấm rèm mỏng — kéo dài như vết cắt trên mặt sàn men lạnh.
Diệu Nhi tựa đầu vào thành giường, mắt mờ đi vì thiếu ngủ. Nhưng cô không thể nhắm lại.
Tiếng máy đo nhịp tim vẫn đều đều vang lên trong căn phòng trắng xóa. Cứ tít... tít... tít... như nhịp gõ của thời gian vào cánh cổng số phận. Diệu Nhi ngồi thu mình bên mép giường, tay nắm lấy bàn tay nhăn nheo lạnh giá của bà.
Tay bà không còn sức đáp lại. Những ngón tay xương xẩu, tím tái, nằm im lìm trong lòng bàn tay nhỏ bé của cô — như một cành cây khô, chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ gãy vụn.
Cô cúi đầu, mái tóc rối xù buông kín khuôn mặt. Đôi môi khô nứt run run, như đang đấu tranh để bật ra một câu nói mà chính bản thân cũng sợ phải thốt lên.
Gió từ khe cửa sổ rít lên từng cơn. Trời về khuya rồi. Thành phố như chết lặng sau cơn mưa dài, chẳng còn tiếng còi xe, chẳng còn ánh đèn nào ngoài thứ ánh sáng vàng vọt từ bóng điện cũ kỹ trên trần.
Cô đã quá mệt. Quá đói. Quá lạnh. Và... quá đơn độc.
Giọng cô khẽ vang lên, như một hơi thở tan vào hư không, chẳng đủ sức làm lay động cả màn đêm đang vây lấy.
“Bà à…”
Cô siết chặt tay bà hơn một chút. Đôi mắt ngước nhìn khuôn mặt đã hằn đầy nếp nhăn, đôi môi khô khốc, lồng ngực phập phồng như chẳng còn cố gắng thở nữa.
“…Nếu bà mất…”
Câu nói ngắt quãng.
Cổ họng nghẹn lại, tim co rút như thể chính mình đang tự thắt một sợi dây quanh cổ.
“…thì con… con đi cùng bà nhé…”
Giọng nói ấy — không oán hận, không khóc lóc, không vùng vẫy — mà chỉ là một câu nói nhẹ tênh, mỏi mệt, lặng lẽ như một lời xin phép. Như thể rời khỏi thế giới này là một cách nghỉ ngơi dịu dàng hơn là phải sống tiếp trong nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



