Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mọi thứ trong cô đang sụp đổ. Sự bất lực khi thấy bà nằm mê man, sự cô đơn bị vùi dập ở trường, sự đói nghèo rút dần nhựa sống... Tất cả như những móng vuốt vô hình đang siết cổ cô lại. Trong một khoảnh khắc, cô đã nghĩ: Hay là ngủ đi… ngủ mãi… chẳng phải sẽ nhẹ nhàng hơn sao?
Đầu óc quay cuồng. Trái tim đập loạn. Bàn tay đầy băng gạc siết chặt lấy vạt váy ướt sũng. Cô không biết mình đang khóc hay đang cười. Chỉ biết rằng… cô sắp không chịu nổi nữa rồi.
Và rồi, giữa lúc mọi thứ gần như vỡ vụn… một chiếc ô đen lặng lẽ nghiêng xuống, che ngang đầu cô.
Cô bật khóc. Không thành tiếng. Chỉ là từng giọt nước mắt rơi lặng lẽ, hòa cùng mưa.
“Bà em… hôn mê rồi… không ai chịu giúp… em không biết phải làm gì nữa…”
Chàng trai gật đầu, không nói nhiều. Anh tháo chiếc áo khoác ngoài, quấn nhẹ quanh vai cô, rồi cúi xuống, đỡ cô đứng dậy bằng bàn tay ấm áp và dứt khoát.
“Dẫn anh tới đó. Nhanh.”
Trong đêm mưa lạnh thấu xương, giữa một ngã rẽ của điên loạn và sụp đổ, có một người ngồi xuống bên cạnh cô — như thể cả thế giới vừa trao lại cho cô một sợi dây mong manh để níu lấy sự sống.
Diệu Nhi chạy phía trước, ngã lên ngã xuống giữa những vũng nước và bùn lầy, nhưng vẫn cố kéo người con trai lạ mặt chạy theo. Áo khoác trên vai đã trượt xuống từ lúc nào, cô không để ý. Thứ duy nhất cô nghĩ đến là thân thể già nua đang nằm mê man kia… đang từng giây, từng phút rời xa cô.
Anh không hỏi gì thêm. Cứ thế chạy theo cô, dù nước mưa làm tóc anh bết xuống, đôi giày vấy bùn, và mắt kính ướt nhòe. Trong ánh đèn yếu ớt từ căn nhà nhỏ phía trước, anh thấy một hình hài gầy guộc nằm co quắp trên chiếc giường cũ — bà của cô, trong dáng vẻ như một nhánh củi khô vừa bị gió quật gãy.
Không một giây chần chừ, anh bước tới, nhẹ nhàng nhấc bà lên tay, dù thân thể run rẩy nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng đến nghẹn lòng. Bà nhẹ bẫng — một sự nhẹ nhàng khiến lòng người nhói buốt. Nhẹ như thể đã sẵn sàng để bị cuốn đi bởi gió.
“Đi thôi.”
Anh khẽ nói, rồi lao mình ra giữa cơn mưa đang quất vào mặt. Diệu Nhi chạy theo, gần như không còn cảm giác được đôi chân mình nữa. Cô cứ thế nắm lấy vạt áo anh, như thể nếu buông ra… thế giới sẽ lại một lần nữa sụp đổ.
Xe máy của anh dựng ngay bên rìa đường. Không có xe hơi, không có phương tiện cấp cứu, không kịp đợi. Anh dùng chính thân mình che chắn cho bà và cô, quấn vội áo mưa quanh bà như một lớp bảo vệ cuối cùng. Tiếng động cơ rồ lên giữa đêm tối, át đi tiếng mưa rơi, át đi cả tiếng nức nở của Diệu Nhi khi cô ngồi phía sau, tay ôm lấy thân thể bà đang lịm dần.
“Cố lên, bà ơi… xin bà đừng bỏ con…”
Gió táp vào mặt, nước mắt hòa vào mưa. Đèn đường nhòe nhoẹt trôi dọc theo đường phố nghèo, như những vệt sáng cuối cùng cho cuộc hành trình chênh vênh giữa sự sống và cái chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



