Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô tiến lại gần, bước chân nhẹ như gió. Cậu bé cúi đầu, đôi mắt đen láy ngập ngừng lướt qua tủ bánh một lần nữa. Dưới ánh đèn vàng nhạt của quán, thân ảnh nhỏ bé ấy như lạc lõng giữa dòng người ồn ào.
Diệu Nhi dừng lại bên cạnh, khẽ cúi người hỏi, giọng cô dịu dàng đến mức chính cô cũng bất ngờ:
" Em… đang chờ ai à?"
Cậu bé giật mình, tay siết chặt quai ba lô hơn, rồi lắc đầu. Không trả lời.
" Em... đã ăn gì chưa? — Cô lại hỏi, mắt nhìn vào cái bụng nhỏ lép kẹp sau lớp áo mỏng."
Cậu vẫn lặng im, nhưng ánh mắt bắt đầu hoe đỏ. Một lát sau, giọng nhỏ như muỗi kêu vang lên:
" Dạ… mẹ em nói chờ mẹ một chút… mẹ đi xin thêm việc. Nhưng em chờ… từ sáng đến giờ rồi."
Trái tim Diệu Nhi nhói lên. Cảm giác rất lạ — giống như một sợi dây vô hình nào đó vừa siết lấy lồng ngực cô, siết chặt đến không thở nổi. Cô nhìn về phía quầy, thấy Minh Hoàng đang lúi húi ở quầy thanh toán. Không suy nghĩ thêm, cô rút từ túi áo chiếc ví nhỏ — là ví của Minh Hoàng đưa cho cô sáng nay, có vài tờ tiền lẻ để dùng cho việc cần thiết.
Không đếm, cô rút ra một tờ, cúi xuống, dịu dàng nói:
" Vào ngồi đi, chị mời em ăn chút gì nhé. Chị cũng không có nhiều… nhưng mình ăn chung được."
Cậu bé mở to đôi mắt. Lần này, cậu không nói gì, nhưng hai hàng nước mắt lại rơi không kìm được.
"Đừng khóc nữa , theo chị nào ."
Hai chị em ngồi ở góc quán. Diệu Nhi gọi một phần bánh mì kẹp và một cốc nước nhỏ. Khi đặt khay xuống trước mặt cậu bé, cô mỉm cười lần đầu tiên trong ngày.
“Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ‘Từ thiện’.”
+150 điểm hạnh phúc
Tổng điểm hiện tại: 165 điểm
Âm thanh của hệ thống vang lên đều đều trong đầu cô, nhưng lần này nó không còn lạnh lùng nữa, mà giống như... một lời xác nhận — cô vừa cứu một ai đó, dù chỉ bằng một chiếc bánh mì nhỏ.
Và lạ thay... người thấy được an ủi trước tiên, lại là cô.
Hoàng Minh đang lúi húi ở quầy thanh toán, tay đếm lại số đơn giao buổi sáng, miệng nói nhỏ với nhân viên thu ngân về mấy món bị sai nguyên liệu. Khi vừa quay đầu lại, ánh mắt anh vô thức lướt về phía Diệu Nhi.
Cô gái nhỏ đang ngồi bên chiếc bàn ở góc khuất. Đối diện cô là một cậu bé gầy gò, tay đang ôm chiếc bánh mì được chia đôi. Diệu Nhi không ăn, chỉ ngồi đó, mỉm cười nhìn cậu bé ăn từng miếng chậm rãi như thể cậu đang nhấm nháp cả thế giới.
Ánh mắt Hoàng Minh khẽ dao động, rồi dừng lại.
Dù chỉ là một khung cảnh tĩnh lặng, nhưng lại khiến lòng anh rung lên một nhịp rất nhẹ.
Quả nhiên… dù cho hoàn cảnh có khốn khó đến thế nào, dù chỉ mới vừa thoát khỏi cái ranh giới của đói nghèo, em ấy vẫn không hề bỏ mặc người khác.
Không do dự. Không đắn đo. Thậm chí đến cả ánh mắt cũng không mang chút thương hại nào — chỉ đơn thuần là dịu dàng, chân thành và ấm áp.
Hoàng Minh thu lại ánh mắt, bàn tay siết chặt tờ hóa đơn.
" Cô gái này… thật sự là ánh sáng nhỏ nhất giữa màn đêm dày đặc. Nhưng ánh sáng ấy... đủ để khiến người khác muốn lại gần."
Anh quay đi, che đi nụ cười vừa chớm nở nơi khóe môi.
Đang khung cảnh yên bình như thế ...
Tiếng chát! vang lên khô khốc giữa không gian quán ăn đang xôn xao.
Diệu Nhi bị đánh bất ngờ, cả người nghiêng về một bên, va mạnh vào cạnh bàn, suýt nữa ngã nhào xuống đất. Cậu bé đối diện hoảng hốt bật dậy ôm lấy cô, chắn trước mặt:
" Mẹ! Không phải lỗi của chị ấy! Là con xin chị cho bánh mà!"
Người phụ nữ trung niên, sắc mặt đầy phẫn nộ, chỉ thẳng vào mặt Diệu Nhi mà gào lên:
Giọng Hoàng Minh vang lên như tiếng gầm, sắc lạnh và đầy uy lực. Anh lao tới kéo mạnh bà ta ra, chắn người trước Diệu Nhi đang run rẩy ngồi dưới đất. Đôi mắt anh tối sầm, giọng gằn từng chữ:
" Bà đánh người giữa chốn đông người, chưa rõ đúng sai đã động tay — bà nghĩ mình là ai?!"
" Tôi là mẹ nó! Còn anh là cái thá gì mà dám đụng vào tôi?! — Bà ta tức tối gào lên, rồi quát lớn: "Quản lý đâu! Gọi quản lý ra đây! Mấy người mà không xử lý con nhỏ kia và đám nhân viên láo toét này, tôi sẽ làm lớn chuyện!"
Một lát sau, từ phía trong, Phong — quản lý quán — bước ra.
Người phụ nữ chỉ tay vào Diệu Nhi, gằn giọng:
" Tôi yêu cầu con nhỏ kia xin lỗi! Và đuổi việc ngay lập tức!"
Phong lúng túng, ánh mắt thoáng nhìn Diệu Nhi rồi liếc sang Hoàng Minh.
Hoàng Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Ngay khoảnh khắc ấy, sắc mặt Phong lập tức lạnh đi. Anh quay sang người phụ nữ, giọng không khách khí nữa:
" Phiền bà rời khỏi quán cho. Ngay lập tức."
" Anh nói gì?! Tôi là khách hàng!" — Bà ta trừng mắt.
" Và khách hàng không có quyền đánh người." — Phong lạnh lùng — "Càng không có quyền vu khống hay gây náo loạn. Chúng tôi không cần kiểu “khách hàng” như vậy."
Người phụ nữ sững lại, nét mặt đỏ bừng vì tức giận. Nhưng đứng trước ánh mắt lạnh lẽo của Hoàng Minh, và sự im lặng bao trùm khắp quán, bà ta cũng không thể làm gì hơn ngoài việc lôi cậu con trai theo, vừa đi vừa chửi rủa trong miệng.
Không gian trở lại yên ắng.
Hoàng Minh cúi xuống, nhẹ nhàng đỡ Diệu Nhi dậy. Cô vẫn cúi mặt, tóc che nửa gương mặt, không ai thấy rõ biểu cảm, chỉ thấy đôi bàn tay cô siết chặt vào nhau — trắng bệch và lạnh lẽo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



