Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Ngay khoảnh khắc bàn tay Hoàng Minh đặt lên vai cô, thân thể Diệu Nhi chợt run lên dữ dội. Gương mặt cô tái nhợt không còn chút máu, môi mím chặt, mắt mở to như đang gắng gượng điều gì đó. Một tiếng thở gấp, rồi cả người cô đổ về phía trước.

Mọi người trong quán bỗng chốc hoảng hốt, tiếng la thất thanh vang lên:

" Diệu Nhi?! Em sao vậy?!"

Gương mặt cô trắng bệch, môi run run nhưng chưa đến mức mất ý thức. Cơn đau ngực dữ dội khiến cô không thể nói được lời nào, chỉ có thể siết chặt bàn tay, mồ hôi túa ra ướt đẫm thái dương.

"Gọi xe cấp cứu!" — Hoàng Minh hét lớn, nhưng một nhân viên khoát tay ngăn lại.

"Không cần… chắc là do em ấy mệt quá thôi."

Anh ta tới đỡ cô ngồi xuống một chiếc ghế gần đó, lấy tay vỗ nhẹ lưng, ánh mắt lo lắng dán chặt vào gương mặt tái xanh của cô.

Chưa đến hai phút, hơi thở Diệu Nhi bắt đầu ổn định trở lại. Cơn đau dữ dội vừa rồi như một làn sóng thoáng qua, để lại một cơn mệt mỏi rã rời và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cắn môi, cố ngăn cơn run rẩy, lắc đầu nhẹ:

" Em… em không sao… chỉ là… hơi chóng mặt thôi…"

" Thật chứ?" — Hoàng Minh nhìn cô không chớp mắt. Ánh mắt anh trĩu nặng những lo âu mà cô không thể gánh nổi.

" Ừm." — Cô gật đầu, môi cố cong lên thành một nụ cười yếu ớt.

Mọi người trong quán dần thở phào, không ai hỏi thêm gì. Họ chỉ nghĩ rằng cô bé ấy làm việc chưa quen, có lẽ tụt huyết áp hay thiếu ngủ. Không ai biết, thật ra, trái tim trong lồng ngực mảnh mai ấy từng bị rách toạc bởi bệnh tật, đau đớn, và cả những vết thương không thấy được.

Chỉ có Hoàng Minh là vẫn không thể hoàn toàn yên tâm. Ánh mắt anh vẫn bám chặt lấy cô, hàng mày chau lại như đang cố ghi nhớ từng biểu hiện bất thường nhỏ nhất trên gương mặt Diệu Nhi.

Nhân viên trong quán mang cho cô một ly nước lọc ấm, ân cần mời cô ngồi xuống chiếc ghế sát tường để nghỉ ngơi. Không khí dần trở lại như cũ, tiếng khách trò chuyện, tiếng dao thớt va chạm trong bếp, mùi thức ăn nóng hổi lan tỏa khắp nơi… tất cả như không còn liên quan gì đến cô nữa.

Diệu Nhi ngồi đó, lặng lẽ siết chặt ly nước trong tay. Cảm giác tê buốt từ cơn đau vẫn còn râm ran ở ngực. Mắt nhìn mọi người trong quán—ai cũng có vẻ bận rộn, vội vã, mệt mỏi… nhưng đều có một điều gì đó rất sống động, rất ấm áp.

Và cô—kẻ chỉ vừa mới đem lại chút niềm vui cho người khác—đã bị đẩy thẳng vào địa ngục đau đớn.

Lời nguyền hạnh phúc...

Quả nhiên không sai.

Một khi người khác hạnh phúc… thì chính mình sẽ đau khổ.

Một nụ cười nhạt lướt qua môi cô, mong manh như sương sớm. Không phải vui vẻ, cũng chẳng phải chua xót. Chỉ là một sự tự giễu, nhẹ nhàng nhưng đâm sâu.

Mình cố gắng làm điều đúng, cố gắng giúp đỡ người ta… chỉ để đổi lại sự đau đớn âm ỉ này à?

Ánh mắt cô dừng lại ở một đứa trẻ đang cười toe toét, ôm chặt gói khoai tây chiên . Cảnh tượng đó đáng ra nên khiến cô thấy ấm lòng… nhưng giờ đây chỉ mang theo dư vị cay đắng.

Hạnh phúc của người khác… là bằng chứng cho bi kịch của mình.

Ly nước trên tay hơi run, như trái tim cô đang chật vật gắng gượng không cho vỡ vụn thêm lần nữa.

Và rồi, vẫn là nụ cười nhàn nhạt ấy—nhưng lần này xen lẫn mỏi mệt.

Chắc... mình phải quen thôi. Vì nếu còn tiếp tục sống, thì những đau đớn này... là điều tất yếu.

Lúc này , Quản lý Phong bước lại gần, giọng nói mang theo sự nhẹ nhàng hiếm thấy nơi một người làm việc trong môi trường bận rộn:

"Diệu Nhi, em biết nấu ăn không? Chiên khoai tây, pha nước, thái rau, nấu phở… những việc như vậy ấy?"

Dường như… anh ta đang cố gắng tìm cho cô một vị trí ít phải tiếp xúc với khách hơn, một nơi cô có thể ẩn mình sau cánh cửa bếp, không cần phải cười gượng, không cần đối mặt với những ánh mắt soi xét, hay những yêu cầu lạnh lùng.

Diệu Nhi khẽ gật đầu.

"Em có ạ."

Phong nhẹ nhàng mỉm cười.

"Vậy chút nữa, khi khỏe hơn, đi theo anh. Từ giờ em hỗ trợ bên chế biến nhé."

Không đợi cô đáp lại, anh ta quay đi xử lý công việc khác, để lại Diệu Nhi một mình ngồi đó, tay vẫn siết nhẹ ly nước.

Bên tai, giọng hệ thống lạnh nhạt vang lên như âm vọng xa xôi từ một cõi khác:

[Ký chủ, hệ thống gợi ý: Với kỹ năng tốt hơn, khả năng tồn tại sẽ cao hơn. Có muốn truy cập cửa hàng kỹ năng không?]

"Hệ thống..." – cô thầm gọi – "Ta muốn trao đổi."

[Ký chủ muốn trao đổi gì?]

"Đem tất cả những kỹ năng liên quan đến nấu ăn ra đây."

Ngay lập tức, một bảng danh sách hiện lên trong tâm trí cô, như những ô sáng nhấp nháy giữa không gian tối mờ:

Kỹ năng Nấu ăn :

Đầu bếp tập sự – Giá: 10 điểm hạnh phúc

Biết cách sử dụng cơ bản các công cụ nhà bếp, nấu các món ăn gia đình, xử lý nguyên liệu đơn giản. Khởi đầu của một hành trình bếp núc đầy ý nghĩa.

Tinh hoa đầu bếp – Giá: 50 điểm hạnh phúc

Thần bếp – Hương vị linh hồn – Giá: 150 điểm hạnh phúc

Có thể sáng tạo ra những món ăn “cảm hóa lòng người”, giúp người thưởng thức tạm thời xoa dịu tổn thương trong tim. Tăng mạnh danh tiếng, thu hút người có ảnh hưởng trong giới ẩm thực.

Nàng liếc nhìn kỹ năng “Thần bếp – Hương vị linh hồn”, lòng khẽ rung động.

Giữa những tên gọi lấp lánh kia, chỉ có kỹ năng này khiến con tim lạnh lẽo của cô thoáng run rẩy – như thể có một điều gì đó, vừa chạm khẽ vào đáy sâu nơi ngực trái.

“Hệ thống… ta muốn nó.”

Ngay khi lời thì thầm ấy vang lên trong tâm trí, hệ thống phản hồi bằng chất giọng đều đều, không mang chút cảm xúc:

“Xác nhận yêu cầu.

Kỹ năng: Thần bếp – Hương vị linh hồn

Giá: 150 điểm hạnh phúc

Hiệu quả: Có thể sáng tạo ra những món ăn ‘cảm hóa lòng người’, giúp người thưởng thức tạm thời xoa dịu tổn thương trong tim. Tăng mạnh danh tiếng, thu hút người có ảnh hưởng trong giới ẩm thực.

Đã lĩnh hội thành công.

Số dư hiện tại: 15 điểm hạnh phúc.”

Ngay khoảnh khắc đó—một luồng sáng nhẹ vụt qua giữa hai hàng mi.

Diệu Linh khẽ nhắm mắt, rồi mở ra.

Một dòng chảy tri thức tựa như thác lũ đổ ập xuống đầu cô. Từng công thức, từng bí quyết lửa lò, cách chọn nguyên liệu, định lượng, khống chế thời gian, cân bằng vị giác, phối màu món ăn, thậm chí cả kỹ năng biểu diễn như đầu bếp chuyên nghiệp trên sóng truyền hình... tất cả như đã được tôi luyện qua hàng vạn lần trong ký ức.

Tay cô thoáng run, rồi bất giác khẽ siết chặt.

Cô không còn là một thiếu nữ chỉ biết luộc rau, chiên trứng để sống qua ngày.

Cô – giờ đây – là người mang lửa.

Là người có thể nấu ra một món ăn khiến người khác… rơi nước mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc