Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Một lúc sau, cánh cửa kính mở ra kèm theo tiếng chuông gió khẽ leng keng.

Minh Hoàng bước ra, gương mặt như thường ngày vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại ánh lên chút ấm áp:

“Diệu Nhi, anh xin được cho em rồi. Mau vào đây.”

Cô hơi ngỡ ngàng, vẫn đứng lặng mấy giây như chưa kịp hiểu rõ lời anh nói. Rồi như thể bị kéo về hiện thực, cô chầm chậm gật đầu, bước theo anh vào trong quán.

Không gian bên trong sáng sạch, mùi đồ ăn mới chế biến thoang thoảng trong không khí. Mấy nhân viên đang lau bàn hoặc xếp hàng lên quầy. Một người đàn ông trung niên mặc đồng phục quản lý đứng ở quầy thu ngân, ánh mắt thoạt đầu có phần nghiêm khắc, nhưng khi thấy cô bước vào thì dịu lại, gật đầu như thể xác nhận điều gì đó.

Minh Hoàng giới thiệu:

“Đây là quản lý Phong. Anh ấy đồng ý cho em làm thử việc. Trước mắt là dọn bàn, lau sàn, dọn khay… nếu quen việc rồi có thể làm thêm ở quầy thu ngân hoặc bếp phụ.”

Quản lý Phong nói thêm, giọng trầm nhưng không khó gần:

“Thời gian thử việc là một tuần. Làm được sẽ ký hợp đồng theo giờ. Lương tính theo ca. Nếu hôm nào đi học không làm được, cứ báo trước là được.”

Cô cúi đầu thật thấp, thành khẩn:

“Em cảm ơn… thật sự cảm ơn anh rất nhiều.”

Minh Hoàng khẽ liếc cô một cái, rồi xoa đầu cô thật nhanh như sợ người khác thấy:

“Không cần cảm ơn, làm tốt là được. Em làm được.”

Cô siết nhẹ hai tay, ánh mắt dừng lại nơi chiếc tạp dề màu đỏ được đặt trên ghế gần đó.

Lần đầu tiên trong đời, Diệu Nhi được chính thức bước vào một công việc… dù chỉ là lao động chân tay đơn giản, nhưng với cô — đó là một cơ hội để tự đứng lên, để không mãi mãi phụ thuộc, để không còn là cái bóng tồn tại giữa đời chỉ để hít thở rồi biến mất trong im lặng.

Từ thiện

Mục tiêu: Phát hiện và hỗ trợ một khách hàng đang rơi vào hoàn cảnh khó khăn trong quán.

Phần thưởng: +150 điểm hạnh phúc

Độ khó: Từ thiện

Thất bại: -1 năm tuổi thọ.”

Cô hơi khựng lại giữa động tác lau bàn. Một giây sau đó, bình tĩnh lại, tiếp tục công việc như thể chẳng có gì xảy ra. Nhưng trong lòng, từng lời hệ thống nói vang lên nặng nề, rõ ràng hơn bất cứ âm thanh nào trong quán.

Một nhiệm vụ... từ thiện ư?

Cô thở khẽ, không ai thấy đôi vai mảnh khảnh ấy khẽ run. Một phần trong cô muốn bật cười — đến bản thân mình còn đang sống nhờ sự thương hại của người khác, vậy thì cô lấy gì để "từ thiện" cho ai?

Nhưng rồi... ánh mắt cô khẽ liếc qua phía cửa ra vào, nơi một cậu bé đang đứng lấp ló bên cạnh kệ đồ, đôi tay nhỏ ôm chặt một ba lô cũ sờn. Áo cậu bé quá rộng, gấu quần lấm bùn, nhưng ánh mắt lại nhìn chăm chăm vào những chiếc bánh đang quay trong lò nướng bên quầy.

Trái tim Diệu Nhi chợt thắt lại —

Có lẽ... đây chính là cơ hội để cô cho đi, dù chỉ một chút.

Cô thì thầm trong đầu:

"Hệ thống, nếu đây là người cần giúp đỡ... hãy dẫn tôi tới gần em ấy."

Và đôi chân cô bắt đầu bước chậm về phía cậu bé ấy, như một mảnh linh hồn đang tự tìm lấy một niềm cứu rỗi nhỏ nhoi giữa cõi đời mù mịt này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc