Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Cơ thể cô lúc này nhẹ tênh như bông cỏ bay trong gió. Những cơn co thắt trong bụng đã dịu lại, các mạch máu thôi giằng xé, từng nhịp thở không còn mang theo sự khổ sở như trước.

Cô ngồi dậy chậm rãi, như sợ làm vỡ cái yên bình mong manh vừa tìm được. Mắt vô thức liếc nhìn túi rau củ đang nằm lăn lóc trên sàn — chúng vốn là lý do khiến cô ra ngoài, là phần ăn cho những ngày tới, nhưng hiện tại… cô chẳng còn để tâm.

Chân bước về phía giường, không cần cố gắng, không cần gồng lên chịu đựng.

Cô chạm tấm chăn mỏng, leo lên giường và từ từ nằm xuống.

Chiếc giường rẻ tiền, ga giường cũ kỹ, gối cũng hơi cứng… nhưng lúc này, nó trở thành thiên đường.

Ánh mắt cô mờ đi, hàng mi run run khép lại.

Cảm giác này...

Từ sau cái ngày ban phước cho bà, sau khi dùng nốt những điểm hạnh phúc đầu tiên để đổi lấy mạng sống của người thân yêu nhất, cô đã luôn sống trong giằng xé, bệnh tật, nỗi đau và gánh nặng.

Nhưng bây giờ — lần đầu tiên kể từ ngày đó, cô mới cảm thấy mình... được sống.

Không phải là sự tồn tại gắng gượng, cũng không phải chuỗi ngày rã rời trong câm lặng.

Mà là một khoảnh khắc — ngắn ngủi thôi — được làm người như bao người khác.

Không đau. Không rát bỏng. Không thở dốc. Không hoảng loạn.

Chỉ là… nhẹ nhàng.

Như một làn gió.

Khi cô mở mắt, ánh sáng ban mai đã len qua ô cửa sổ chiếu nhẹ vào căn phòng nhỏ. Không có tiếng thở dốc, không có cơn đau âm ỉ kéo lê cô ra khỏi giấc ngủ như thường lệ — chỉ có cảm giác lạ lẫm của một buổi sáng… bình thường.

Tỉnh rồi à… cô khẽ nghĩ, vẫn chưa quen với sự thanh thản này.

“Cộc cộc cộc.”

Tiếng gõ cửa vang lên. Giọng nói quen thuộc theo sau:

“Diệu Nhi, chúng ta đi thôi. Anh dẫn em đến quán.”

Cô nhỏm dậy, vội vàng rửa mặt, khoác thêm áo rồi mở cửa.

Minh Hoàng đứng ngoài, vẫn là dáng vẻ điềm tĩnh, áo sơ mi trắng đơn giản, trên lưng đeo chiếc ba lô đen quen thuộc. Ánh mắt anh liếc xuống đôi giày của cô, rồi im lặng xoay người bước đi trước, cô lặng lẽ theo sau.

Hai người hòa vào dòng người tấp nập ngoài phố. Tiếng còi xe, tiếng nói cười, mùi khói xe, mùi bánh mì nướng từ gánh hàng rong… tất cả khiến cô hơi choáng ngợp. Từng bước đi đều khiến lòng cô trùng xuống — vì bao năm qua, cô chỉ đi những con hẻm nhỏ âm u, chưa bao giờ được hòa mình vào nhịp sống “bình thường” này.

Anh dẫn cô đi một đoạn khá xa, băng qua mấy con đường, len vào khu phố ẩm thực có phần sôi động. Cuối cùng, hai người dừng lại trước một quán thức ăn nhanh.

Tấm biển hiệu màu vàng sáng rực, cửa kính sạch bóng, bên trong có vài nhân viên đang dọn dẹp chuẩn bị ca làm.

Minh Hoàng quay sang nói nhẹ:

“Ở đây đợi anh chút.”

Nói rồi anh bước nhanh vào trong, dáng vẻ có vẻ quen thuộc như thể đã đến đây rất nhiều lần. Cô thấy anh trò chuyện với một người đàn ông mặc đồng phục quản lý, cả hai trao đổi gì đó rồi cùng xem sổ sách.

Diệu Nhi đứng bên ngoài, tay bấu nhẹ lấy quai túi xách.

Gió sớm hơi lạnh, nhưng không buốt. Cô nhìn qua tấm kính, ánh mắt dừng lại nơi bóng lưng Minh Hoàng.

Anh… thật sự đang cố giúp mình.

Cô cắn môi.

Nếu không có anh, có lẽ giờ này cô vẫn đang gồng gánh từng bữa cơm với rau củ quá đát, co quắp trên nền phòng trọ lạnh ngắt, hoặc vẫn ngồi ở bậc thềm nào đó, tay ôm ngực trái, chờ đợi một cái chết không bao giờ đến.

Chết, đối với cô mà nói, không còn là điều đáng sợ.

Đáng sợ… là phải tiếp tục sống một đời đau khổ như tra tấn .

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc