Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô nằm co ro trên nền phòng lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng, tay ôm bụng quặn thắt. Cơn đau từ căn bệnh của bà truyền lại như hàng ngàn kim châm, thọc sâu vào từng thớ thịt, không đủ để chết, nhưng cũng chẳng thể sống yên. Cô cứ nằm như vậy cho đến khi cơn đau dịu đi .
Trong mơ hồ, cô nghiến răng, khẽ thì thào:
" …Hệ thống, điểm hạnh phúc là gì...?"
Tiếng máy móc lạnh lùng vang lên trong đầu, như thể vẫn luôn chờ đợi câu hỏi đó:
[Hệ thống trả lời:]
Điểm hạnh phúc là đơn vị tiền tệ đặc biệt, được dùng để mua vật phẩm hoặc kỹ năng trong Cửa hàng Hệ thống.
Ký chủ có thể kiếm được điểm hạnh phúc bằng cách ban phát niềm vui, hoặc kéo người khác ra khỏi đau khổ.
Người được ký chủ giúp đỡ càng tổn thương sâu sắc, phần thưởng càng lớn.
" Giúp người khác... hạnh phúc?"
Cô cười nhạt trong nghẹn ngào, nước mắt lăn xuống gò má trắng bệch:
" Một đứa như tôi... còn chẳng giữ nổi hạnh phúc cho mình…"
Nhưng hệ thống không đáp lại cảm xúc của cô. Nó chỉ tiếp tục, vô cảm và chính xác như một cỗ máy lập trình sẵn:
Khi ký chủ cứu được một linh hồn tổn thương sâu sắc, sẽ nhận được tuổi thọ bổ sung và nhiều điểm hạnh phúc hơn bình thường.
Có muốn mở Cửa hàng Hệ thống không?
Cô nhắm mắt. Im lặng một lúc, rồi lại thều thào:
" Mở... cửa hàng đi."
Ngay lập tức, trước mắt cô hiện lên một không gian ảo như màn hình trong suốt trôi nổi giữa không trung, những dòng chữ hiện ra rõ ràng, nhấp nháy mờ ảo như một trò đùa từ định mệnh:
Kỹ năng – Siêu sao ca nhạc
Giá: 50 điểm hạnh phúc
Giọng hát đầy mê hoặc, dễ dàng lay động trái tim người khác.
Kỹ năng – Thần Ca
Giá: 150 điểm hạnh phúc
Có thể ảnh hưởng đến cảm xúc người nghe. Có thể khiến họ khóc, cười, nhớ, yêu…
Kỹ năng – Đầu bếp tập sự
Giá: 10 điểm hạnh phúc
Nấu ăn tốt, giúp món ăn có khả năng phục hồi tinh thần nhẹ.
Kỹ năng – Võ thuật cơ bản
Giá: 100 điểm hạnh phúc
Chữa lành mọi vết thương và bệnh tật nhẹ tức thời.
Vật phẩm – Thuốc tăng tuổi thọ (1 năm)
Giá: 500 điểm hạnh phúc
Kéo dài tuổi thọ của ký chủ thêm 1 năm.
Cô nhìn từng dòng kỹ năng như đang đọc lại từng mảnh giấc mơ tuổi thơ của chính mình – hát, nấu ăn, khỏe mạnh, sống lâu...
Nhưng giấc mơ giờ đây đều có giá.
Giá bằng chính niềm vui của người khác.
Giá bằng hạnh phúc mà cô – một kẻ từng không tin mình xứng đáng sống – phải mang đến cho thế giới.
Cô nhìn chằm chằm vào danh mục vật phẩm trong giao diện hệ thống, ánh mắt dừng lại ở dòng:
Thuốc chữa trị (Toàn diện) – 100 điểm hạnh phúc
Đau đớn trong người vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Dù đã cố chịu đựng, từng đợt thở gấp vẫn khiến cô muốn khuỵu xuống. Như có thứ gì đó đang bào mòn từng tế bào cơ thể. Cô không kìm được mà lên tiếng:
" Hệ thống… lọ thuốc này… có thể chữa hết đau đớn trong cơ thể tôi không?"
Một tiếng “tít” vang lên, sau đó là giọng nói quen thuộc, lạnh băng không chút cảm xúc:
“Ký chủ. Đau đớn không phải lúc nào cũng đến từ cơ thể. Và không phải mọi loại đau đớn đều có thể chữa trị.”
Cô cắn môi:
" Ý ngươi là sao?"
Hệ thống đáp, giọng lạnh lẽo đến rợn người:
“Nếu thương tổn là do bệnh tật thông thường, thuốc có thể chữa trị. Nhưng nếu đau đớn là do lời nguyền gây ra… thì không có loại thuốc nào có thể giúp. Không có cách nào cả.”
Cô sững sờ.
" …Lời nguyền?"
Hệ thống tiếp lời, như đang tuyên án:
“Ký chủ đã bị gắn ‘Lời nguyền hạnh phúc" từ khoảnh khắc bắt đầu hành trình này. Bất cứ loại chữa trị nào cũng chỉ có thể làm dịu cơn đau nhất thời — nhưng không thể xóa bỏ gốc rễ.”
Cô lặng đi. Trái tim như bị bóp nghẹt.
" Vậy… suốt đời này, tôi sẽ cứ mãi… thế này sao?"
Hệ thống không trả lời.
Chỉ để lại một khoảng im lặng tàn nhẫn.
Trong đầu cô, tiếng tim đập vang lên rõ ràng.
Thình thịch. Thình thịch.
Cô cười khẽ, như cười vào mặt chính mình:
" Vậy là tôi… chưa từng có cơ hội được sống một cách trọn vẹn."
Dù vậy, ngón tay cô vẫn chậm rãi đưa lên, chỉ vào dòng chữ kia:
Dùng thuốc chữa trị – 100 điểm hạnh phúc
" Ít nhất… nếu chỉ làm dịu được một phần… thì tôi vẫn muốn thử."
" Tôi… không muốn gục xuống lúc này."
Xác nhận.
Trừ 100 điểm.
Một làn hơi ấm mờ nhạt chạy dọc sống lưng. Đau đớn tan đi đôi chút… nhưng sâu trong ngực, vẫn còn thứ gì đó âm ỉ — như gai nhọn cắm sâu trong tim.
Và cô hiểu, lời hệ thống nói là thật.
Lời nguyền đó… không dễ gì buông tha cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



