Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô đặt túi rau lên kệ, bàn tay gầy guộc hơi run vì lạnh. Những bó rau đã héo, củ cải thâm nhẹ, trái cà chua mềm nhũn — chúng lặng lẽ nằm trên mặt quầy như chính lòng tự trọng của cô, mỏng manh và dễ vỡ.
Anh nhân viên quét mã từng món, ánh mắt vô thức liếc lên gương mặt cô gái đứng đối diện. Gương mặt ấy… trắng trẻo, ngũ quan thanh tú, nét đẹp tinh khiết và lạnh nhạt như ánh trăng mùa đông. Nhưng… chiếc áo cũ sờn vai, chiếc túi vải bạc màu, và những thứ cô mua — tất cả lại chẳng khớp chút nào với vẻ ngoài đó.
Một thoáng trầm mặc lướt qua trong lòng anh. Anh không nói gì, chỉ im lặng gói rau lại thật gọn, rồi nói nhỏ:
" Của em hết… 50 ngàn."
Diệu Nhi chậm rãi lấy ra một tờ tiền nhàu nát từ chiếc ví cũ kỹ. Vừa lúc đó, anh như nghĩ ra gì đó, vội nói thêm:
" À… hôm nay bên anh đang có chương trình giảm giá rau củ 25%. Với số lượng này của em… chỉ cần trả 37 ngàn thôi."
Tay cô khựng lại một chút, rồi nhẹ nhàng đưa tờ tiền ra.
" …Cảm ơn anh."
Cô không ngẩng đầu, nhưng giọng nói lại dịu dàng như gió thổi qua tán lá. Anh nhân viên nhìn tờ tiền được đưa ra, hơi sững sờ, rồi nhận lấy. Khoảnh khắc ấy, không hiểu vì sao, tim anh như bị siết lại.
Xinh đẹp đến thế, mà lại phải khổ sở tính từng đồng cho bó rau héo.
Rốt cuộc là điều gì đã khiến một cô gái như vậy phải sống chật vật đến mức này?
" Ư...!"
Một cơn đau âm ỉ như dao cắt từ bên trong cứa dần từng thớ thịt, mỗi nhịp đập của tim như là một sự tra tấn — nhói buốt, thiêu đốt, và dồn ép đến nghẹt thở.
Đây... là di chứng của bà. Tất cả những căn bệnh bà Mai từng gánh chịu, giờ đây, từng thứ một... đều được hệ thống "chuyển hóa" lại lên thân thể của cô — như một sự trừng phạt trá hình.
Hệ thống không cho cô chết. Tuổi thọ của cô giờ đây đã tăng thêm mười mấy năm. Nhưng sự sống kéo dài ấy không phải là yên bình... mà là một chuỗi ngày vật lộn trong thống khổ. Thân thể gầy guộc nhỏ nhắn của cô, giờ phải gồng mình chịu đựng những cơn đau như từ địa ngục trồi lên.
Tim nhói. Dạ dày quặn thắt. Đầu óc choáng váng. Mỗi lần hít vào cũng trở thành một cực hình.
Cô co người lại như một con thú nhỏ bị thương, hai vai run rẩy, những giọt mồ hôi lạnh rịn đầy trán, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp gáp, đứt quãng.
" Nếu... không thể chết... thì... những ngày sắp tới... mình còn phải chịu đựng đến mức nào nữa..."
Cô không dám nghĩ tiếp.
Mọi suy nghĩ đều bị dìm trong một màn đen mịt mù, cùng tiếng hệ thống vô hình văng vẳng bên tai như nguyền rủa:
"Ngươi không thể chết."
"Ngươi sẽ sống."
"Nhưng ngươi… sẽ đau khổ mãi mãi."
Diệu Nhi cắn chặt môi đến bật máu, lấy gối chèn vào miệng để không bật ra tiếng rên rỉ, cố chịu đựng như một kẻ đã quá quen với sự cô độc.
Không ai biết rằng, trong một căn phòng chật chội của một khu chung cư cũ kỹ, có một cô gái đang sống sót… bằng sự đau đớn mỗi ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



