Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Cánh cửa căn hộ khép lại phía sau lưng, không gian bỗng trở nên yên tĩnh đến nghẹt thở.

Minh Hoàng đứng trước mặt cô, hơi thở còn chưa ổn định sau khi khuân hành lý lên lầu. Anh nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc xen chút áy náy:

“Tạm thời em cứ ở đây trong khu chung cư này. Sau khi nhập học có thể làm đơn chuyển vào ký túc xá của trường. Ừm... chỗ này an ninh cũng ổn, hàng xóm dễ chịu.”

Diệu Nhi gật đầu nhẹ, không nói gì. Anh đưa mắt nhìn xung quanh căn hộ nhỏ — phòng khách chỉ rộng vừa đủ kê một chiếc ghế sofa cũ và bàn gỗ trầy xước, góc bếp giản đơn, và căn phòng ngủ con con với chiếc giường đơn phủ ga đã bạc màu. Mọi thứ đều rất mộc mạc, nhưng so với nơi cô từng sống, đã là cả một thiên đường.

Anh đặt một chiếc phong bì lên bàn, giọng anh nhỏ đi, có phần ngập ngừng:

“Giờ anh phải về ký túc xá. Gần đây có quán nước anh làm thêm, ngày mai anh dẫn em qua đó hỏi thử công việc. Em cầm lấy 5 triệu này làm thủ tục đăng ký tạm trú và mấy chi phí cần thiết khác. Khi nào em có thì trả lại anh cũng được, không cần gấp đâu.”

Nói rồi, anh vội khoác ba lô lên vai, lùi bước ra cửa mà không đợi cô đáp lại.

Cánh cửa đóng lại với tiếng cạch nhẹ. Căn phòng nhỏ lại trở nên im lặng, lần này là im lặng thực sự. Diệu Nhi vẫn đứng yên chỗ cũ, mắt nhìn chằm chằm vào phong bì trên bàn và chiếc va li cũ nát của mình dưới đất.

5 triệu. Một con số nhỏ hơn rất nhiều so với 50 triệu mà cô từng có — số tiền là cả tính mạng, là hy vọng, là lối thoát mà cô từng nắm trong tay… rồi bị cướp đi bởi những kẻ cười cợt trên nỗi đau của người khác.

Cô muốn báo cảnh sát. Cô đã từng nghĩ đến việc chạy đến đồn trình báo, nhưng rồi... khi bước chân đến cổng trụ sở, chỉ cần thấy người phụ trách trực ban là cha của một trong số những đứa đã giẫm đạp cô hôm đó… cô hiểu mình chẳng thể làm gì. Đến cả một câu nói, cô cũng không có tư cách để nói. Cô chỉ là Diệu Nhi— một kẻ không gia thế, không ai chống lưng, không đủ tiếng nói giữa cuộc đời này.

Cô cúi đầu nhìn tiền trong tay mình. Vài tờ tiền lặng lẽ nằm đó, như một lời nhắc nhở cay nghiệt rằng: Nếu không phải bị cướp mất 50 triệu, cô đâu cần nhờ đến anh, đâu phải mượn anh chở đi khắp nơi, đưa vào nhà, cho ở nhờ, vay tiền, xin việc.

Sự nhục nhã cứ như một lưỡi dao cùn, lặng lẽ cứa vào lòng tự trọng vốn đã rách nát. Đôi mắt cô đỏ lên nhưng không còn rơi nổi giọt nước mắt nào nữa. Nỗi đau giờ đây... đã thành quen.

Diệu Nhi tắm rửa xong, lau khô mái tóc đen dài rồi mặc vào một chiếc áo sơ mi trắng đã phai màu, cùng chiếc quần vải cũ kỹ. Đứng trước gương, cô nhìn mình — làn da giờ đã sạch sẽ, khuôn mặt hồng hào lại, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo như thể chưa bao giờ biết đến ánh sáng. Hệ thống đã khôi phục ngoại hình, nhưng chẳng ai có thể khôi phục được những vết thương trong lòng cô.

Cô lặng lẽ cầm lấy chiếc điện thoại, mở bản đồ lên. Có một siêu thị cách chỗ cô ở khoảng 1,5km. Không quá xa. Cô cầm theo một túi vải nhỏ, khóa cửa rồi đi bộ, từng bước một trong ánh hoàng hôn cuối ngày.

Đến nơi, ánh đèn bên trong siêu thị đã bắt đầu vàng lên, khách không còn quá đông. Cô không vội đi lòng vòng, chỉ men theo hàng lối mà đến thẳng khu thực phẩm tươi sống. Một bảng giảm giá treo lủng lẳng phía trên gian rau củ: "Giảm giá 50% – Hạn sử dụng đến tối nay".

“Rau củ hết hạn,” cô thầm nhẩm trong đầu. “Nhưng vẫn ăn được. Chỉ cần rửa sạch, nấu kỹ, là được.”

Một người phụ nữ đi ngang qua, liếc nhìn túi đồ của cô rồi nhìn lên mặt cô — làn da trắng, dáng người thon gọn, quần áo thì cũ kỹ, mắt thì trầm. Bà ta khẽ khịt mũi, quay đi không nói gì, nhưng ánh mắt ấy... cô đã quá quen rồi.

Khinh bỉ.

Ghét bỏ.

Thương hại.

Dù có là ánh nhìn gì đi chăng nữa... Diệu Nhi vẫn lặng lẽ chọn rau, đi về phía quầy thanh toán. Cô không cần ánh sáng của người khác. Chỉ cần sống, chỉ cần sống… vì bà là đủ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc