Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Chiếc xe lướt êm trên con đường trải nhựa dẫn ra khỏi làng. Mặt trời đã ngả bóng chiều, kéo dài bóng xe theo từng khúc quanh. Đằng sau, ông bà nội Minh Hoàng đứng trước cổng nhà, vẫn vẫy tay tiễn bốn người đi xa dần.

Trong xe, bố Minh Hoàng cầm lái, ánh mắt tập trung nhưng khó giấu được nét trầm mặc. Mẹ anh ngồi bên ghế phụ, quay người nhìn ra hàng ghế sau — nơi Minh Hoàng đang ngồi, laptop mở trên đùi, ngón tay vẫn không ngừng gõ lên bàn phím.

Diệu Linh tựa hẳn vào vai anh, mắt nhắm nghiền, hơi thở nhẹ đều đều, như thể cả cơ thể cuối cùng cũng được thả lỏng sau những ngày dài căng thẳng. Gương mặt xinh đẹp khi ngủ càng lộ rõ sự mong manh, như một món đồ sứ dễ vỡ. Mái tóc đen dài xõa xuống vai anh, có vài sợi vướng vào cổ áo, nhưng Minh Hoàng vẫn im lặng, không hề gạt đi.

Mẹ anh nhìn cảnh tượng ấy, môi mím lại thành một nụ cười, nghiêng đầu thì thầm với chồng mình:

“Anh này… anh có thấy con bé này hợp với con trai mình không?”

Ông hừ nhẹ một tiếng, mắt vẫn nhìn đường:

“Hợp hay không còn chưa biết. Được cái bề ngoài dễ nhìn "

"Nhưng rõ ràng là… anh cũng không ghét con bé. Nếu không thì lúc đầu đã đuổi nó về rồi.”

Bà cười nhẹ, quay mặt đi như thể sợ con trai nghe thấy. Nhưng…

Giọng Minh Hoàng vang lên từ ghế sau, bình thản mà đầy tinh quái:

“Hai người thì thầm to nhỏ cái gì đấy?”

Cả hai người lớn giật mình, rồi mẹ anh bật cười khẽ:

“Không gì đâu, không gì đâu~ Chỉ là mẹ thấy có cô gái dễ thương tựa vào vai con trai mình, mẹ cảm thấy… vui thôi.”

Minh Hoàng không đáp, chỉ cúi đầu liếc nhìn Diệu Linh vẫn đang say ngủ bên vai. Đôi mắt anh khẽ mềm đi, một thoáng dịu dàng lướt qua, rất nhanh nhưng không giấu nổi.

Anh khẽ điều chỉnh lại chiếc khăn choàng mỏng khoác trên vai cô, tránh cho cô bị lạnh. Rồi tiếp tục gõ máy, như thể không có chuyện gì vừa xảy ra.

Xe vẫn lăn bánh trên con đường dẫn đến một thế giới mới.

Bầu trời thành phố khi đêm xuống vẫn còn rực ánh đèn, không gian náo nhiệt nhưng dường như chẳng thể nào len vào thế giới nhỏ bé đầy im lặng của Diệu Linh.

“Đến nơi rồi em.” Giọng Minh Hoàng vang lên dịu dàng bên tai.

Cô khẽ cử động mí mắt, hàng mi dài run nhẹ như cánh bướm vừa thức giấc. Cô ngẩng đầu lên khỏi vai anh, đôi mắt mơ màng dần lấy lại chút tỉnh táo. Phía trước là một khu chung cư nhỏ, nằm sâu trong con ngõ yên tĩnh, ánh đèn vàng hắt ra từ ban công các căn hộ trên cao như những vì sao treo ngược.

Cả hai xuống xe, Minh Hoàng nhanh nhẹn lấy hành lý từ cốp sau. Diệu Linh cũng cúi người xách theo túi đồ nhỏ của mình. Cha mẹ anh không nán lại lâu, chỉ quay đầu lại, mẹ anh mỉm cười dịu dàng vẫy tay một cái, rồi xe chuyển bánh, lướt đi dưới ánh đèn đường đang ngả vàng.

Cô gật đầu, bước theo anh vào trong. Tiếng kéo va li lạch cạch trên nền đá hòa vào tiếng xe xa dần, hòa vào lòng cô — nơi đang ngổn ngang những xúc cảm không tên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc