Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đây là Diệu Linh phải không? Ồ, xinh xắn thế này, cứ như búp bê sống ấy!"
"Đứa nhỏ nhìn ngoan quá, ở lại nhà ta lâu lâu một chút nha, đừng khách sáo."
Diệu Linh chỉ biết cúi đầu chào, nụ cười cố gắng nở nhưng méo mó. Trong lòng trống rỗng như một khoảng tối chưa kịp lấp đầy.
Cả nhà ngồi quanh bàn ăn. Trên bàn là một mâm cơm đầy đặn: canh chua, cá kho, trứng chiên, rau xào, thậm chí còn có thịt bò xào hành tây thơm lừng. Mùi thức ăn bốc lên làm bụng cô cồn cào — nhưng Diệu Linh chỉ ngồi im, đôi đũa trong tay khẽ siết lại.
Bỗng Minh Hoàng gắp một miếng thịt bỏ vào bát cô, giọng nói dịu dàng cất lên:
"Ăn đi em."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, rồi lặng lẽ dùng đũa gắp miếng thịt ấy cho vào miệng. Vị ngọt, mềm, thơm lan khắp khoang miệng. Một cảm giác ấm áp vỡ ra.
Ngon quá…
Đã bao lâu rồi… đã bao lâu rồi, cô mới được ăn một miếng thịt như thế?
Bàn ăn bỗng trở nên im lặng. Mọi người đều khựng lại, ánh mắt đổ dồn về phía cô. Diệu Linh bối rối, không hiểu vì sao bầu không khí chợt ngưng đọng. Cô cúi xuống — thì chợt thấy một giọt nước mắt rơi “bộp” xuống mu bàn tay mình.
Cô… đang khóc?
"Mình… khóc ư?"
Bà mẹ Minh Hoàng vội vàng đứng dậy, giọng hoảng hốt:
"Sao vậy con? Diệu Linh, thịt không ngon à? Có gì không hợp khẩu vị sao?"
Diệu Linh lắc đầu liên tục, cắn môi thật chặt để không bật khóc thành tiếng.
Minh Hoàng lúc này đã bước nhanh tới, kéo tay cô đứng dậy, dịu giọng:
"Không sao đâu… cả nhà cứ ăn tiếp ạ, con đưa Diệu Linh ra ngoài một chút."
Anh nói rồi nhẹ nhàng dắt cô ra khỏi bàn ăn, đưa ra ngoài sân sau. Mọi người trong nhà im lặng, không ai nói gì, chỉ có bà nội khẽ thở dài:
"Tội nghiệp con bé… chắc là chịu khổ nhiều lắm rồi."
Trên sân, Diệu Linh đứng tựa lưng vào bức tường trắng, nước mắt không ngừng chảy, hai tay siết chặt tà áo.
Minh Hoàng đứng im bên cạnh, không hỏi, không nói, chỉ lặng lẽ đưa cho cô một chiếc khăn tay. Không cần nhiều lời, vì đôi khi… chỉ cần một người ở bên, là đủ rồi.
“Đi nào, cùng trở về thôi. Mọi người đang đợi chúng ta đấy.”
Diệu Linh lau nước mắt, vành mắt vẫn đỏ hoe. Cô gật đầu thật khẽ khi nghe Minh Hoàng nói/
Giọng anh dịu dàng, nhưng ẩn dưới đó là một sự kiên định âm thầm. Minh Hoàng không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô — không chặt, không ép buộc, chỉ là một sự dẫn đường như một lời nhắc nhở rằng: em không còn phải đơn độc nữa.
Cả hai bước vào phòng ăn lần nữa.
Khung cảnh vẫn như cũ, như thể thời gian bị ngắt đoạn tạm thời để chờ đợi họ.
Ông nội ngồi bên ghế cuối bàn, tay cầm tờ báo đã gập làm đôi, kính tụt xuống sống mũi. Bố Minh Hoàng đã mở máy tính ra, tay gõ lạch cạch nhưng mắt vẫn liếc về phía cửa. Mẹ anh ngồi bên trái bàn ăn, tay cầm bút đang viết vào cuốn sổ gì đó, không rõ là danh sách chi tiêu hay một công thức nấu ăn. Bà nội ngồi sát tivi, mắt chăm chú vào màn hình, tiếng phim truyền hình phát ra nhỏ nhưng đều đều.
Chỉ có mâm cơm là vẫn chưa ai đụng đến thêm miếng nào — như thể họ thật sự đang chờ đợi.
Không khí ngưng đọng, lặng lẽ đến mức có thể nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng của Diệu Linh khi cô trở lại chỗ ngồi.
Lúc ấy, bố Minh Hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng trên hai người một chút, sắc giọng nói:
“Hai đứa đến rồi. Tiếp tục ăn thôi.”
Không phải là hỏi han, không phải là giục giã, cũng không hẳn là quan tâm — mà giống như một sự tuyên bố lạnh lùng rằng: mọi cảm xúc cá nhân đã xong, giờ thì trở lại đúng trật tự, đúng vai vế, đúng khuôn khổ.
Minh Hoàng kéo ghế cho Diệu Linh, rồi mới ngồi xuống cạnh cô. Cô cúi đầu thấp hơn nữa, tay run lên khi lần nữa chạm vào đôi đũa.
Mọi người bắt đầu ăn. Bữa cơm tiếp tục, những âm thanh chạm chén khẽ khàng vang lên, nhưng có gì đó trong lòng Diệu Linh vẫn nặng trĩu. Cô biết mình đã bước vào một nơi hoàn toàn khác biệt với thế giới cũ — không còn đói nghèo, không còn bóng tối đè nén, nhưng thay vào đó là một thứ áp lực lặng thầm, sự quan sát tinh vi và cả sự nghi hoặc lạnh nhạt chưa thành lời.
Và… có lẽ, cả một thứ cảm giác không thuộc về.
Dù vậy, cô vẫn đưa cơm lên miệng, nhai từng chút một.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



