Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Chiếc xe máy dừng lại trước một căn nhà lớn — cổng sắt cao, hàng rào gạch bao quanh chắc chắn. Diệu Linh ngẩng đầu lên nhìn, lòng chợt co thắt lại. Trước mặt cô là một thế giới hoàn toàn khác… khác xa với mái nhà lợp tôn lụp xụp của bà, khác xa với nơi mà bữa cơm chỉ có cháo loãng và muối trắng.

Cô bước xuống xe, xách chiếc túi nhỏ và vali đã sờn cạnh, lặng lẽ đứng nép về một bên, cố giữ cho dáng đứng ngay ngắn. Cô không muốn làm Minh Hoàng khó xử, cũng không muốn để người khác nhìn thấy sự thấp kém của mình.

Minh Hoàng đẩy cánh cổng sắt nặng nề bước vào. Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên từ trong sân:

" Mày về rồi à Hoàng? Đêm qua mày đi đâu thế hả?"

Người đàn ông ấy — Tuấn Anh — bố của Minh Hoàng, bước ra với vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh đầy uy quyền. Ông khoác áo sơ mi trắng, quần âu thẳng nếp, giọng nói mang theo mùi thuốc lá và quyền lực của một người đã quen ra lệnh.

" Con ở lại nhà bạn ạ. — Minh Hoàng đáp nhanh, cố giữ bình tĩnh."

Tuấn Anh chưa kịp nói gì thêm thì ánh mắt ông đột nhiên lướt sang Diệu Linh — cô gái đang đứng phía sau, tay xách vali, áo sơ mi trắng rộng che đi dáng người gầy gò, đôi mắt cụp xuống như thể luôn sẵn sàng nhận lỗi. Cô không dám ngẩng lên, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng ánh nhìn đang dán chặt vào mình, như đang cân đo một món hàng lạ lẫm.

" Ai đó? — Ông hỏi, giọng trầm xuống, sắc bén."

Minh Hoàng bước sang chắn một nửa tầm nhìn ông, trả lời bình thản:

" Là Diệu Linh. Em họ của bạn con. Bạn nhờ con đưa em ấy vào thành phố giúp đỡ ít việc… nên con cho em theo chuyến mình luôn."

Tuấn Anh nhướng mày, ánh nhìn vẫn không rời khỏi cô gái nhỏ. Có lẽ ông đang cố tìm ra điều gì đó ở cô — điểm đe dọa, hay yếu kém, hoặc chỉ đơn giản là một lý do để phản đối. Nhưng ánh mắt Diệu Linh vẫn không rời khỏi đôi giày cũ của mình, cả người đứng im lặng như một chiếc bóng.

Không kiêu hãnh, không đáng thương — chỉ đơn giản là… quá yên lặng để nổi bật.

Diệu Linh siết chặt quai túi, gật đầu nhẹ như một lời cảm ơn, nhưng không ai để ý. Cô vẫn đứng đó, như một chiếc lá nhỏ lọt thỏm giữa khu vườn được cắt tỉa gọn gàng, quá khác biệt để thuộc về.

Minh Hoàng nhìn cô, ánh mắt dịu lại.

" Đi thôi, anh dắt em lên phòng khách."

Cô gật đầu, bước theo anh… nhưng trong lòng đã sớm vỡ ra một vết nứt mảnh.

Từ giờ… mình phải sống ở nơi này ư?

Giữa những ánh mắt soi xét?

Giữa những câu hỏi chưa cần lời đáp nhưng đã đủ khiến người ta thấy mình không thuộc về?

Một giọng nói khẽ vang lên trong đầu cô, như tiếng gió lạnh cuối mùa:

“Mày lại làm gánh nặng cho người khác nữa rồi.”

Căn nhà rộng thoáng, nền lát gạch sáng bóng, mọi thứ đều ngăn nắp chỉnh tề như thể không một hạt bụi nào có thể tồn tại được lâu nơi này. Diệu Linh bước theo Minh Hoàng vào trong, tim đập thình thịch không kiểm soát. Từng bước chân dường như vang vọng cả những nỗi bất an mà cô đang cố giấu. Cô cúi đầu, hai bàn tay nắm chặt quai túi — như thể sợ buông tay ra thì mọi thứ sẽ rơi rụng mất.

Từ trong phòng khách, một người phụ nữ trung niên trong chiếc tạp dề bông đầy hoa bước nhanh ra, đôi dép lẹp xẹp va chạm sàn nhà kêu lạch bạch vui vẻ. Gương mặt bà rạng rỡ, hai mắt sáng ngời niềm vui khi thấy Minh Hoàng. Là mẹ của anh Lệ Như .

" Ui ui ui! Con trai cưng của mẹ! Về rồi à ~~"

Bà vừa nói vừa ôm chầm lấy cậu con trai cao lớn, gần như rúc cả đầu vào ngực Minh Hoàng như một đứa trẻ dỗi hờn.

Minh Hoàng cau mày nhẹ, cố đẩy nhẹ bà ra, lúng túng:

" Mẹ à… mẹ cũng gần 40 rồi đấy. Đừng làm như con nít nữa…"

Giọng nói có phần bất lực nhưng lại mang theo chút chiều chuộng bất đắc dĩ.

Người phụ nữ cười khúc khích, rồi quay sang… và bắt gặp Diệu Linh.

Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt bà sáng rực như bắt được bảo bối.

" Ơi chao ôi! Cô bé này là ai vậy hả? Xinh xắn thế này mà lại im thin thít đứng đấy như cây nấm thế kia?"

Diệu Linh giật mình, vội cúi đầu chào, giọng nhỏ như muỗi kêu:

" Dạ… cháu chào cô ạ."

Minh Hoàng đứng cạnh, giải thích:

" Là Diệu Linh. Em họ của bạn con. Bạn nhờ con đưa em ấy vào thành phố lo vài việc, nên con cho em đi cùng chuyến luôn."

" Trời ơi, em họ bạn gì mà xinh như tiên giáng thế này!"

Mẹ Minh Hoàng reo lên, rồi không nói không rằng, bà tiến tới nắm lấy hai bàn tay của Diệu Linh, bàn tay gầy nhưng trắng như ngọc.

" Diệu Linh, trưa con ở lại đây ăn nha? Hửm? Ở lại nha? Con muốn ăn gì để cô nấu cho, món gì cũng được, miễn là con muốn!"

Giọng bà nhẹ nhàng như mẹ đang dỗ dành đứa con gái nhỏ, ánh mắt long lanh tràn đầy yêu thương.

Diệu Linh sững người, một cảm giác ấm áp rất lạ lan khắp cơ thể — lâu lắm rồi, rất lâu rồi, cô mới nghe có người hỏi:

“Con muốn ăn gì?”

Cô suýt bật khóc, cổ họng nghèn nghẹn, nhưng chỉ khẽ gật đầu:

" Dạ… gì cũng được ạ."

" Ấy chết, con gái không được nói "gì cũng được" nha. Để cô đoán thử… canh chua cá lóc nhen? Hay thịt kho trứng? À, hay là mì xào giòn?"

" Dạ… canh chua… được ạ… — Cô lí nhí, giọng run khẽ."

" Ôi trời đất ơi! Thấy chưa, cô đoán đúng nhen! Con đúng là có duyên với cô rồi đấy!"

Bà vừa nói vừa dắt tay Diệu Linh đi vào trong, bỏ mặc Minh Hoàng đứng đó lắc đầu cười khổ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc