Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sáng hôm sau, sương sớm còn vương mờ ảo trên mái nhà ngói cũ, gió thổi nhè nhẹ làm chiếc khăn quàng cổ của bà Mai bay phần phật. Trước sân, Minh Hoàng cẩn thận đội cho Diệu Nhi một chiếc mũ bảo hiểm màu đen đã được anh lau sạch từ tối qua. Chiếc mũ có chút rộng, nhưng anh đã lót thêm khăn trong lòng mũ để nó vừa vặn với đầu cô.
"Đội vào nhé, gió sớm lạnh lắm."
Anh nói, tay chỉnh lại quai mũ cho cô một cách cẩn thận đến tỉ mỉ. Diệu Nhi chỉ lặng lẽ gật đầu, để yên cho anh siết chặt quai mũ, giống như... để yên cho số phận siết chặt đời mình, thêm một lần nữa.
Vali cũ kỹ được anh xách lên xe, còn cô chỉ ôm khư khư chiếc túi vải nhỏ nơi ngực. Trong đó có tấm ảnh của mẹ, sổ khám bệnh của bà, và... chiếc điện thoại vỡ nát đã không còn pin.
Bà Mai tiễn hai đứa ra tận cổng làng. Dưới tán cây bàng cằn cỗi, bà đứng lặng, hai tay run run vẫy theo bóng xe đang xa dần.
Diệu Nhi quay đầu lại nhìn. Lưng bà đã còng hơn trước. Dáng người nhỏ bé lọt thỏm giữa nền trời xám mờ.
Cháu đi rồi, bà sẽ lại lủi thủi một mình…
Không ai đưa thuốc cho bà mỗi sáng…
Không ai cõng bà mỗi lần lên bệnh viện huyện…
Không ai ngồi bóc từng hạt đậu nhỏ cho bà ăn cháo…
Lần này rời đi… nếu không đủ tiền gửi về… bà sẽ chết mất.
Ý nghĩ ấy cứa sâu vào tim cô như một nhát dao lạnh lẽo. Cô mím môi, không để nước mắt rơi.
Tại sao lại là mình? Tại sao cứ là mình?
Mỗi lần bước ra một con đường mới, thứ mình bỏ lại… luôn là người quan trọng nhất.
Hạnh phúc của mình, rốt cuộc đã đổi lấy bao nhiêu nước mắt của người khác rồi?
Chiếc xe lao vun vút qua con dốc, cuốn theo cả làn bụi mù.
Cô vẫn ngoái đầu lại, cho đến khi không còn thấy bóng dáng bà trong mắt.
Chỉ còn dư âm trong tim, nghẹn ứ — và một nỗi hoảng sợ mơ hồ đang lớn dần.
Nếu thất bại… mình sẽ mất hết.
Nếu chết… bà sẽ đợi mình mãi mãi… trong vô vọng.
Dưới vòm trời nắng nhạt của buổi sáng, chiếc xe máy chạy bon bon trên con đường đầy ổ gà dẫn ra khỏi làng nhỏ. Hai bên là những thửa ruộng mướt xanh đang bắt đầu chớm hạ. Diệu Nhi ngồi sau Minh Hoàng, tay nắm hờ yên xe, lòng nặng trĩu những suy nghĩ không tên.
Gió lùa vào vạt áo, lạnh lẽo đến gai người. Nhưng cái lạnh ấy chẳng là gì so với cái rét mướt đang tràn ngập trong tâm trí cô.
" Diệu Nhi… bố mẹ anh đang ở nhà bà nội. Chiều nay chúng ta sẽ cùng họ đi lên thành phố."
Minh Hoàng nói khi xe dừng lại bên một rặng cây, nơi ánh nắng xiên qua kẽ lá. Giọng anh nhẹ nhàng, cẩn trọng, cứ như sợ làm cô sợ hãi.
" Nếu em không thoải mái, anh có thể thuê cho em một phòng trọ. Đợi đến chiều, rồi mình cùng đi."
Gió quét qua làm mái tóc cô khẽ tung bay. Cô không nhìn anh, ánh mắt vẫn hướng về con đường dài phía trước, như thể đang trốn chạy điều gì đó. Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, xen lẫn cảm giác trống rỗng.
Cô không quen việc dựa vào ai cả, càng không quen với thứ gọi là "gia đình" — từ ấy đối với cô chỉ là một ký ức mịt mờ, rách nát và đau đớn.
Còn với anh… là những điều cô chưa từng dám mơ đến.
Cô chợt cảm thấy mình dơ bẩn, nhỏ bé, và lạc lõng trong thứ ánh sáng dịu dàng ấy của anh.
Ngón tay Diệu Nhi siết nhẹ nơi gấu váy. Cô nhìn xuống đôi chân mình, giày đã sờn, vớ thì rách.
Cô muốn từ chối.
Muốn nói: "Em không muốn đến đó."
Muốn nói: "Em không thuộc về nơi ấy."
Nhưng rồi… ánh mắt cô lặng lẽ lướt qua nửa mặt nghiêng nghiêng của Minh Hoàng — gương mặt hiền lành, vẫn chưa thôi lo lắng.
Cô biết.
Nếu mình từ chối, anh sẽ không nói thêm, mà thật sự thuê trọ cho cô.
Anh sẽ tốn tiền, vì cô.
Mà cô thì… ghét bản thân mình đến thế nào khi cứ phải sống nhờ vào người khác như vậy.
“Mày đúng là gánh nặng.”
Một giọng nói lạnh buốt vang lên trong đầu cô, khiến cô khẽ rùng mình.
Cô nuốt khan, giọng run rẩy như cánh diều sắp rách trong cơn gió dữ:
" Không cần đâu. Em… sẽ đi cùng anh."
Minh Hoàng quay sang nhìn cô, dường như định hỏi lại điều gì, nhưng ánh mắt mệt mỏi cam chịu của Diệu Nhi khiến anh chững lại. Anh khẽ gật đầu, không nói thêm, chỉ nổ máy xe.
Chiếc xe lại lăn bánh.
Diệu Nhi ngồi sau, cắn chặt môi dưới, cố không để nước mắt rơi ra. Cô không biết điều gì đang chờ phía trước. Một gia đình xa lạ, một thành phố lạ lẫm, một tương lai mịt mù. Nhưng điều cô sợ nhất — không phải là tất cả những điều ấy.
Mà là ánh mắt dịu dàng của Minh Hoàng.
Ánh mắt khiến cô sợ mình sẽ yếu lòng.
Sợ rằng… trong khoảnh khắc nào đó, cô sẽ tin rằng mình xứng đáng có được hạnh phúc.
Trong khi tất cả những gì cô từng chạm vào — chỉ là đau khổ.
“Mày đâu phải người thuộc về ánh sáng. Đừng mơ mộng nữa Diệu Nhi.”
Cô cười nhạt.
Gió quệt qua, cuốn theo những giọt nước mắt không tên, rơi vào hư không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



