Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Lệ Diệu Nhi ngồi thu mình bên khung cửa gỗ mục nát, đôi mắt trũng sâu dõi theo từng hạt mưa rơi lặng lẽ ngoài hiên. Ánh sáng leo lét từ chiếc bóng đèn sắp hỏng hắt lên gương mặt xanh xao của cô — gương mặt của một đứa trẻ mười tám tuổi, nhưng già cỗi hơn cái tuổi của mình rất nhiều.

Tiếng ho khan từ trong buồng vọng ra khiến cô giật mình. Là bà nội. Người duy nhất còn lại trên đời.

Cô đặt cuốn vở học dở dang xuống, gắng nhấc thân mình dậy. Mỗi bước đi đều đau nhức, như xé nát từng thớ cơ. Những ngón tay phải giờ đây quấn đầy băng gạc, mềm oặt và tím bầm. Chỉ vì một câu nói vu vơ ai đó bịa ra, cô đã trở thành cái gai trong mắt những kẻ vô tâm.

“Diệu Nhi, con yêu tinh này!”

“Dám quyến rũ bạn trai tao hả?”

“Hay là… để tao hủy khuôn mặt mày nhé!”

Tiếng giày cao gót nện xuống nền gạch, từng bước từng bước tiến lại gần. Rồi là âm thanh rạn vỡ của sự đau đớn — một cú giẫm mạnh lên bàn tay đang cố che mặt. Cơn đau nhói lên dữ dội, như xé toạc mọi lớp da thịt. Đám nữ sinh cười hả hê, miệng nhả ra những lời cay độc như kim châm.

Khi tất cả rời đi, cô chỉ còn lại một mình trong nhà vệ sinh bẩn thỉu, mái tóc rối tung, máu từ môi rỉ xuống. Những vết thương thể xác chẳng là gì so với nỗi ê chề trong lòng.

Cô không hiểu mình đã làm gì sai. Từ khi nào việc im lặng, sống thu mình lại trở thành cái cớ để người ta hành hạ?

Trở về nhà, cô giấu bàn tay bị thương vào túi áo rộng, giấu luôn cả nỗi đau vào đáy lòng. Nhưng làm sao giấu được đôi mắt thâm quầng vì khóc, làn da xanh xao vì thiếu ăn, hay gương mặt sưng tấy đến mức không dám nhìn gương?

Mẹ cô đã mất. Cha thì rũ bỏ. Bà nội thì bệnh tật. Và giờ, trường học — nơi đáng ra là chốn để học hành — lại là địa ngục thứ hai cô phải sống qua mỗi ngày.

Cha cô đã rời đi từ lâu. Ngày người đàn ông ấy nắm tay người đàn bà khác, quay lưng bỏ mặc hai mẹ con cô giữa căn nhà lạnh lẽo, là ngày trong lòng Diệu Nhi có một thứ gì đó vỡ tan mà không bao giờ lành lại.

Mẹ — người phụ nữ duy nhất từng ôm cô mỗi lần cô khóc — cũng rời bỏ cô rồi đi làm nơi xa. Một tai nạn giao thông nơi xứ người, không ai kịp nhìn thấy lần cuối cùng ánh mắt bà nhìn về đâu, hay có gọi tên con gái mình hay không.

Thế giới của Diệu Nhi là một bức tranh xám xịt, không có lấy một tia sáng nào lọt qua được. Những đứa bạn cùng lớp nói về những buổi đi chơi, về những bữa ăn gia đình, về những món quà sinh nhật... Còn cô, ngay cả một đôi vớ lành lặn để đi đến trường cũng không có.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, táp vào mái tôn kêu lộp bộp như từng nhát búa đập xuống tim. Lệ Diệu Nhi run rẩy đẩy cánh cửa buồng, bước vào trong căn phòng tối mờ. Bà vẫn nằm đó, nhưng có gì đó không đúng.

“Bà…?”

Cô tiến lại gần, bàn tay run rẩy chạm vào tay bà. Lạnh. Lạnh đến thấu xương. Nhưng bà vẫn thở, hơi thở yếu ớt đến mức tưởng chừng như không còn tồn tại.

“Bà ơi… bà ơi, tỉnh dậy đi mà… con đưa bà đi viện nhé…”

Bà không đáp. Đôi mắt khép hờ, khuôn mặt co rúm lại như đang chịu đựng cơn đau dữ dội. Toàn thân gầy guộc của bà khẽ giật lên từng nhịp ngắt quãng — không phải sự sống, mà là dấu hiệu của một cơn hôn mê đang kéo dần sự sống ra khỏi thân xác ấy.

“Không… không được… không được…”

Diệu Nhi bật dậy, lao ra khỏi nhà như một cơn gió. Cơn mưa xối xả tạt vào mặt, lạnh buốt đến rát da. Đường làng vắng tanh, bóng tối giăng kín như tấm lưới tuyệt vọng.

Tiếng gào của cô lạc dần trong đêm. Không một ánh đèn bật lên. Không một cánh cửa mở ra. Không một ai lắng nghe.

Mưa vẫn rơi. Rơi như trút. Rơi như muốn cuốn trôi cả hy vọng cuối cùng còn sót lại.

Diệu Nhi quỳ sụp xuống đất. Đôi mắt ngấn lệ ngước lên trời, như thể hỏi ông trời:

“Tại sao? Tại sao lại là con? Tại sao lại không một ai chịu giúp?”

Nhưng bầu trời vẫn chỉ biết im lặng.

Gió lồng lộng thổi qua những hàng cây khô, lá bay tứ tán như những mảnh vỡ của linh hồn Diệu Nhi. Cô vẫn quỳ đó, trên nền đất ướt lạnh, toàn thân run rẩy như một chiếc lá sắp lìa cành.

Nước mắt hòa vào mưa. Lạnh. Đắng. Nhục nhã.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc