Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Tiếng lạch cạch từ bàn phím vang đều đều, từng cú gõ chắc nịch của Minh Hoàng bên chiếc laptop như hòa vào không gian ấm áp trong căn nhà nghèo cũ kỹ. Anh chăm chú đến mức chẳng nhận ra thời gian trôi, mắt dán vào những biểu mẫu điện tử, mã trường học, thủ tục nhập học và cả đơn xin hỗ trợ học phí.

Đột nhiên, tiếng cửa phòng tắm mở ra khẽ khàng.

"Em xong rồi à? — Anh buột miệng hỏi, mắt vẫn chưa rời màn hình. —Anh đã hoàn thiện toàn bộ thủ tục cho em rồi, ngày mai em có thể..."

Câu nói chưa kịp dứt thì đôi mắt anh bất giác ngước lên — và sững lại.

Đứng trước cửa là Diệu Nhi — nhưng không còn là Diệu Nhi gầy gò, băng bó khắp người, đôi mắt mờ đục và dáng vẻ như sắp đổ sập xuống bất cứ lúc nào nữa. Trước mặt anh giờ đây là một thiếu nữ như bước ra từ một bức tranh thủy mặc.

Chiếc sơ mi trắng rộng nhẹ ôm lấy dáng người mảnh mai, bờ vai mềm mại thấp thoáng dưới lớp vải ướt đẫm, “đồi núi” ẩn hiện, gương mặt trắng mịn đến mức khiến người ta không dám tin từng có vết sẹo hằn sâu nơi đó. Những ngón tay thon dài buông thõng bên người, không còn bầm tím hay biến dạng — như thể mọi khổ đau từng hủy hoại thân xác cô đều chỉ là giấc mộng.

Mái tóc đen dài ẩm ướt rủ xuống bờ vai, từng lọn cong mềm bám lấy lớp vải trắng, toát ra vẻ dịu dàng khiến cả căn phòng bỗng chốc lặng đi.

Đẹp. Không thể phủ nhận. Đẹp đến nghẹt thở. Nhưng…

Ánh mắt ấy. Đôi mắt ấy…

Đôi mắt cô trống rỗng đến kỳ lạ. Không ánh sáng. Không sự sống. Không cả niềm vui hay nỗi buồn.

Chỉ là… trống rỗng. Như linh hồn đã rời đi, chỉ còn lại thân xác được phục sinh.

Anh siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, môi mấp máy nhưng chẳng nói được gì. Cô nhìn thấy anh cứ ngẩn ngơ nhìn mình mãi, ánh mắt có chút hoang mang, giọng nói khẽ khàng run rẩy:

"Anh… có chuyện gì sao?"

Minh Hoàng chớp mắt, vội quay mặt đi, che đi sự bối rối:

"Không… không có gì… chỉ là… em rất khác."

Cô mỉm cười, nhưng nụ cười đó… như cánh hoa trắng trên nấm mồ, đẹp một cách tang thương.

Nhưng trái tim già nua của bà lại thắt lại.

Xinh đẹp thì đã sao đâu.

Xinh đẹp… nhưng lại đau khổ hơn bất kỳ ai mà bà từng biết.

Đôi mắt ấy — dẫu đã không còn sưng đỏ, nhưng vẫn là đôi mắt trĩu nặng những u uất. Diệu Nhi không còn khóc, nhưng nỗi buồn trong cô đã hóa thành một thứ im lặng sâu đến nghẹt thở.

Bà siết chặt đôi tay lại, giấu đi chút run rẩy, rồi tiến tới, đặt nhẹ một túi vải nhỏ lên tay cô cháu gái.

"Diệu Nhi, tới đây… Đây là chút tiền lẻ, con cứ cầm theo mà tiêu dọc đường. Không cần phải nhịn gì quá đâu, nghe chưa?"

Cô khẽ lắc đầu, môi mím lại như sợ nước mắt sẽ rơi.

"Bà… con không nhận đâu. Bà giữ lấy đi ạ. Ngày mai con đi rồi, bà phải ở nhà giữ gìn sức khỏe đó. Đừng lo cho con, con sẽ ổn."

Bà Mai nghe thế thì run người, đôi mắt rưng rưng, nước mắt tràn ra từ những nếp nhăn chồng chéo. Bà ôm chầm lấy Diệu Nhi, vòng tay già nua ôm trọn tấm lưng nhỏ gầy, nghẹn ngào nhưng vẫn cố mỉm cười:

"Bà biết rồi… Bà biết rồi mà…

Chỉ cần cháu mạnh khỏe, bà… bà đã hạnh phúc rồi…

Nhớ gọi điện về cho bà thường xuyên nhé…

Bà ở nhà, sẽ chờ tin cháu từng ngày…"

Minh Hoàng đứng lặng một bên, chứng kiến từng ánh mắt, từng câu nói, từng giọt nước mắt lặng lẽ. Trong đáy lòng anh bỗng nhen lên một cảm xúc khó gọi tên. Không biết từ khi nào, nụ cười mơ hồ lại hiện trên môi anh — nhẹ nhàng, không rực rỡ, nhưng ấm áp như lửa bếp mùa đông.

Gia đình.

Thật sự, là một thứ kỳ diệu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc