Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Khói bốc lên từ nồi cháo loãng, hương gạo trộn lẫn chút rau răm khiến căn bếp nhỏ nồng nàn ấm áp. Bà Mai đứng bên bếp lửa, gương mặt hiền từ điểm vài nếp nhăn đang sáng rỡ hẳn lên—có lẽ vì hôm nay trời bớt mưa, hoặc có lẽ chỉ vì lòng bà đang ấm.

Tiếng xe máy bất chợt vang lên ngoài ngõ khiến bà giật mình đánh rơi cái muôi gỗ. Bà hốt hoảng, lòng run lên vì âm thanh ấy chẳng quen chút nào. Ở cái xóm nghèo vùng núi này, mấy ai có xe mà chạy vào giờ này?

Bà vội vã chạy ra, tay vẫn còn dính vài giọt cháo chưa kịp lau sạch. Cửa vừa mở, gió lạnh đã ùa vào, nhưng không làm bà lạnh bằng cảnh tượng trước mắt.

Một nam thanh niên khoác áo khoác đen, đầu đội mũ bảo hiểm che kín gần hết gương mặt, đang dựng xe ngay trước cổng nhà. Ngay phía sau cậu ta, là Diệu Nhi—con bé gầy gò, nhỏ thó trong chiếc áo sơ mi cũ ướt sũng, bước xuống với vẻ mặt đầy mỏi mệt.

Bà ngẩn người.

"Diệu Nhi… đây là ai…?"

Cô khẽ quay đầu sang, mắt không dám nhìn thẳng vào bà, chỉ lí nhí:

"Là… là người đã cứu bà đó ạ. Anh ấy... muốn ở lại đây tối nay."

Không khí như lặng lại một nhịp. Gió dường như cũng không thổi nữa.

Bà Mai không nói gì. Chỉ nhìn thật lâu vào đôi mắt của cháu gái mình. Trong đôi mắt ấy, là kiệt quệ, là lặng lẽ, là cảm giác cô độc đến mức người ta cũng thấy nặng nề theo.

Nam thanh niên cởi mũ ra, cúi đầu chào bà lễ phép:

"Cháu chào bà. Cháu là Minh Hoàng. Hôm nay Diệu Nhi nhờ cháu giúp vài việc, đường xa quá nên... nếu được, cháu xin ở lại một đêm."

Giọng cậu ta trầm, nhẹ, không xấc xược cũng không khách sáo. Bà Mai mím môi một lúc, rồi mới dịu giọng:

"Ờ… được, vào đi cháu. Nhà nghèo, không có gì tiếp đãi, đừng chê cười..."

Bà lui vào trong, tay run run đổ thêm gạo vào nồi. Lòng vừa cảm động vừa thắt lại không yên. Người lạ. Cháu gái mình dẫn người lạ về nhà. Nhưng ánh mắt con bé… lại đau đến mức khiến người ta nghẹn họng. Bà biết, nó đang cần một chỗ dựa.

"Không sao đâu bà ạ… cháu no rồi…"

Diệu Nhi ngồi bên cạnh bà, không nói một lời, ánh mắt mờ nhạt dán vào mặt bàn gỗ đã tróc sơn, vô hồn như thể tâm trí đã trôi đi thật xa. Và rồi—một âm thanh lạnh lùng vang vọng trong đầu cô:

“Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ: Mảnh tiền cứu lấy nụ cười — +5 điểm hạnh phúc.

Nhiệm vụ chính tuyến Nhập học đại học đã hoàn tất: +10 năm tuổi thọ.

Ngoại hình khôi phục 100%.

+100 điểm hạnh phúc.

Khôi phục ngoại hình sẽ được kích hoạt sau khi tắm rửa và tháo băng. Ngoại thương được chữa trị hoàn toàn.”

Cô khẽ chớp mắt. Mọi thứ dường như đang đổi thay. Cơ thể này đã không còn rách nát, những vết thương xé lòng từng khiến cô đau đớn đến phát khóc — giờ chỉ còn là những lớp băng quấn chặt. Một lớp vỏ bảo vệ mong manh che đi một con người từng vỡ vụn.

Cô lặng lẽ đứng dậy, giọng khàn đặc:

"Bà… cháu muốn đi tắm một chút."

Bà Mai khẽ gật đầu, ánh mắt lo lắng nhìn theo bóng cháu gái gầy gò khuất dần sau rèm vải cũ. Khi ấy, Minh Hoàng đặt chiếc bát rỗng xuống bàn, quay sang bà, ngập ngừng:

"Bà… cháu muốn hỗ trợ Diệu Nhi trong chuyện học đại học. Cháu đã giúp em ấy đăng ký chung trường với cháu rồi… Nếu em ấy chịu thi, cháu sẽ ở bên, giúp em ấy học, chăm sóc em ấy… Học phí trường cũng không cao lắm, mà thành tích học của em ấy thì rất tốt. Chỉ cần đến ngày thi, cháu tin… chắc chắn em ấy có thể vào được trường..."

Anh đang nói thì giọng bà Mai bỗng bật nghẹn, nước mắt từ khóe mắt tràn xuống, rơi từng giọt lên mu bàn tay nhăn nheo:

"Cảm ơn cháu… cảm ơn cháu… thật lòng… từ tận đáy lòng bà…"

Cả đời này, bà chưa từng nghĩ sẽ có người vì Diệu Nhi mà nói ra những lời như vậy—chân thành, đầy hy vọng. Một người không đến từ máu mủ ruột rà, lại sẵn sàng trở thành điểm tựa cho con bé tưởng chừng đã rơi xuống đáy vực.

Còn Diệu Nhi, lúc ấy đã đứng dưới thùng nước trong phòng tắm nhỏ. Lớp băng từng quấn lấy thân thể rơi xuống từng cuộn như xác rắn. Những vết rạch, vết bầm, sẹo lồi—tất cả mờ dần… rồi biến mất. Da thịt cô tái sinh, làn da non mịn dần lộ ra, ánh mắt nhìn mình trong gương cũng vì thế mà bỗng chốc mờ đi bởi màn sương…

Không biết là hơi nước… hay nước mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc