Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Cô đứng đó — ngay tại đoạn đường cũ, nơi lần đầu họ gặp nhau trong cơn mưa xối xả.

Hôm nay không có mưa, nhưng lòng cô thì lại ướt đẫm.

Cô cứ đứng đó…

Lặng lẽ, mảnh khảnh, chiếc váy đồng phục đã ngả màu bám đất, chiếc áo sơ mi trắng rách sờn nơi gấu tay.

Bàn tay cuốn đầy băng gắt gao siết lấy túi áo, như cố níu lấy chút can đảm mong manh cuối cùng.

Thời gian chậm rãi trôi.

Những chiếc xe chạy ngang… không phải anh.

Người qua đường nhìn cô rồi ngoảnh mặt đi… cũng không phải anh.

Rồi—

Âm thanh gầm nhẹ của xe máy vang lên từ xa.

Tiếng bánh xe trượt trên mặt đường, dừng lại ngay trước mặt cô.

Một người thanh niên mặc áo khoác đen bước xuống, tháo mũ bảo hiểm.

Cô ngẩng lên…

Là anh.

Minh Hoàng.

Ánh mắt cậu dừng lại trên khuôn mặt hốc hác, mái tóc bết lại vì mồ hôi và gió bụi, và cơ thể gầy đến đáng sợ của cô.

“…Em vẫn đứng đây.”

Một câu nói nhẹ, nhưng khiến trái tim cô run lên từng hồi.

Cô không đáp, chỉ lặng im nhìn cậu.

Môi mím lại như muốn bật khóc nhưng không còn nước mắt.

Minh Hoàng tiến tới, cúi xuống ngang tầm mắt cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đã chẳng còn sức sống:

“Em đã gọi cho anh. Tức là em tin anh. Anh sẽ không để em thất vọng đâu.”

Cô cắn chặt môi, cuối cùng cũng bật ra một tiếng khàn đặc:

“Em… em không còn gì cả… Em chỉ cần một cơ hội để làm việc. Em không muốn bà em đau khổ nữa…”

Giọng cô run như gió thổi qua lá mục.

Câu nói thốt ra, như dốc hết những gì còn sót lại trong lòng.

Minh Hoàng đưa tay đặt lên đầu cô, nhẹ nhàng như xoa dịu một đứa trẻ sắp vỡ tan:

“Đi theo anh. Anh sẽ tìm việc cho em. Không cần phải van xin ai nữa.”

Cô ngẩng lên, ánh mắt mở to…

Lần đầu tiên sau những ngày địa ngục…

Cô lại thấy được một điều gì đó — rất nhỏ, nhưng đủ khiến lòng nhói lên — một chút hy vọng.

“Giờ chúng ta đi đâu?”

Cô nhìn anh, giọng nói nhỏ xíu, như chỉ sợ mình hỏi sai… và sẽ bị bỏ lại lần nữa.

Minh Hoàng khựng lại một chút, rồi khẽ nở nụ cười:

“Anh phải trở về thành phố. Anh là sinh viên đại học… hôm nay là hạn cuối phải quay lại trường.”

Câu nói khiến Diệu Nhi chợt siết chặt tay áo mình.

Thành phố… nơi xa lạ đó, liệu có chỗ nào dành cho một người như cô?

Cô trầm ngâm.

Mọi thứ trong đầu đan xen hỗn loạn.

Nhẫn cưới đã bán.

Tiền viện phí chưa trả.

Hồ sơ nhập học vẫn chưa làm.

Và… bà — người vẫn đang chờ cô trở về.

“…Em muốn làm giấy tờ nhập học.”

“Còn phải trả tiền viện phí…”

“Và tạm biệt bà.”

Giọng cô nhẹ, nhưng gãy vụn. Mỗi từ thốt ra như một nhát dao cứa sâu vào những gánh nặng chồng chất trong tim.

Minh Hoàng đứng im một lúc, ánh mắt chăm chú dừng trên gương mặt hốc hác của cô, rồi khẽ gật đầu:

“Được rồi. Anh sẽ ở lại đến chiều mai.”

“Anh sẽ giúp em.”

Dứt lời, cậu đưa tay lấy từ trong balo ra một chiếc ví nhỏ.

Đặt nó vào tay cô.

“Nếu em cần tiền trước, có thể mượn anh. Sau này trả anh cũng được.”

Diệu Nhi nhìn chiếc ví… tay run run không dám nhận.

Cô không dám chạm vào thêm một lòng tốt nào nữa, vì cô sợ… mình sẽ không thể trả nổi.

“Nhưng—”

“Không nhưng gì hết.”

Minh Hoàng cắt lời cô, giọng dứt khoát:

“Đây là giúp em, không phải bố thí.”

“Nếu em thật sự muốn đi học, muốn sống một cuộc đời khác, thì từ bây giờ… hãy bắt đầu tin rằng em xứng đáng được giúp đỡ.”

Cô cắn môi.

Ánh mắt từ từ rưng đỏ.

Nhưng lần này, cô không khóc nữa

Trong khi Diệu Nhi lặng lẽ cúi đầu cất ví, ánh mắt mơ hồ ánh lên tia sáng bé nhỏ — một thứ gì đó rất mong manh, rất dịu nhẹ, như là… hy vọng.

Thì ở một góc sâu trong linh hồn, nội tâm hệ thống vang lên giọng nói. Lạnh lẽo. Tàn nhẫn.

[Hệ thống xác nhận… Ký chủ đã có phản ứng tình cảm bất thường.]

[Phân tích cảm xúc hoàn tất.]

[Xác định: Ký chủ đã yêu.]

Gió thoảng qua, trời chưa mưa, nhưng không khí chợt trở nên lạnh hơn bao giờ hết.

Nội tâm hệ thống trầm xuống:

“Ký chủ… ngươi không được phép yêu.”

“Ngươi là công cụ để đem đến hạnh phúc cho kẻ khác… không phải để mưu cầu hạnh phúc của chính mình.”

“Nếu ngươi yêu, ngươi sẽ đau khổ hơn nữa… gấp trăm lần, gấp nghìn lần.”

“Ngươi sẽ không thể thoát. Không thể ngừng lại. Ngươi sẽ đau khổ mãi mãi, mãi mãi—”

“Vì tình yêu… là điều tối kỵ nhất với một kẻ mang ‘Lời Nguyền Hạnh Phúc’.”

"Ngươi, Diệu Nhi, không được phép yêu."

"Ngươi không phải con người."

"Ngươi là công cụ. Là kẻ mang "Lời Nguyền Hạnh Phúc".

"Tình yêu chỉ khiến lời nguyền phát tác nhanh hơn."

"Khi ngươi yêu, nỗi đau sẽ được nhân lên. Không ai cứu được ngươi. Không ai đủ tư cách."

"Ngươi sẽ chỉ biết… gào khóc trong tuyệt vọng."

"Ta là hệ thống, nhưng ta hiểu nỗi đau."

"Và ta sẽ dùng chính nỗi đau đó để giữ ngươi trong ranh giới."

"Nếu ngươi bước qua…"

"Ngươi sẽ phải đau khổ hơn nữa."

"Ngươi sẽ hối hận vì đã có tình cảm."

"Ngươi sẽ trả giá bằng máu, bằng linh hồn."

Mãi mãi, ngươi không bao giờ được hạnh phúc."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc