Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong cơn mê man lạnh lẽo, Diệu Nhi cảm giác linh hồn mình đang từng chút, từng chút một trượt ra khỏi thân xác rách nát.
Thật nhẹ… như một làn khói mỏng… bay lên giữa khoảng không vô hình.
Không còn trọng lượng.
Không còn đau đớn.
Chỉ có một cảm giác: giải thoát.
Cô đã tưởng mình sẽ được buông xuống.
Được rời khỏi nơi này—nơi mà mỗi ngày là một cuộc giãy giụa giữa vũng bùn vô hình mang tên "sống".
Nhưng rồi…
“Cảnh báo. Tuổi thọ còn lại: 24 năm. Điều kiện hệ thống: không cho phép chết.”
“Phát hiện linh hồn cưỡng chế tách rời cơ thể. Tiến hành cưỡng ép liên kết. Cưỡng ép giữ lại sự sống.”
Tiếng hệ thống vang lên, không chút cảm xúc, lạnh đến mức khiến linh hồn cô như bị giằng xé.
Ngay lập tức, một lực mạnh như xiềng xích vô hình kéo giật cô lại.
Cô gào lên trong ý thức—một tiếng thét không ai nghe thấy.
Lồng ngực như bị hàng ngàn con dao khoét rỗng ra.
Cơn đau khi bị bắt buộc sống tiếp, hóa ra còn đáng sợ hơn cái chết.
“AAAAAHHHHH—!!!”
Cô bật dậy, thở dốc.
Cô sống.
Nhưng không phải trong bệnh viện.
Không còn đám nữ sinh. Không có ai cả. Tiền đã bị cướp sạch , chỉ còn lẳng lặng 50 ngàn trong túi.
Chỉ là một khu rừng , là khu rừng sau làng cô.
Hoang vu. Lặng ngắt. Không một bóng người.
Lá cây rơi đầy trên mặt đất ẩm ướt, ánh sáng rọi qua kẽ lá tạo thành những mảng loang lổ trên khuôn mặt cô.
“Đây là đâu…?” – Cô thì thào, cổ họng khô rát như bị lửa đốt.
Gió thổi qua lạnh buốt, len vào những vết thương rớm máu trên da thịt.
Cô run rẩy, siết lấy hai vai, rướn mắt nhìn quanh.
Không một ngọn cỏ lay động theo dấu chân ai khác.
Không một tiếng người.
Chỉ có tiếng tim cô đập, nhức nhối từng hồi như thể đang nhắc nhở:
“Mày không được chết. Mày phải tiếp tục sống. Cho dù không ai muốn mày sống.”
Cô đứng giữa rừng cây ẩm ướt, mùi đất mốc và lá mục bám lấy hơi thở, từng bước dò dẫm đi về phía làng.
Gót chân sưng phồng, rớm máu. Mỗi bước đi như có kim xuyên vào từng khớp xương.
Không ai biết, một cô gái vừa từ cõi chết trở về đang lặng lẽ bước qua cổng làng.
Không tiếng chào hỏi. Không ánh mắt dõi theo.
Chỉ là một cái bóng, gầy gò, lặng lẽ, gần như trong suốt.
Cô dừng lại trước một tiệm tạp hóa cũ kỹ.
Đẩy cánh cửa kẽo kẹt, giọng khàn khàn cất lên:
“Bác… bán cho cháu một chiếc thẻ điện thoại… 50 nghìn thôi ạ…”
Ông chủ tiệm nhìn cô một lúc, rồi không nói gì, lặng lẽ lấy thẻ cào đưa ra.
Bàn tay quấn băng của cô run lên khi nhận lấy.
Ngón tay lật chiếc điện thoại cũ nát, vỏ ngoài đã bong tróc, màn hình nứt từ góc tới giữa.
Cô bấm dãy số quen thuộc, số mà từng xuất hiện trên một mảnh giấy cũ từ đáy cặp, mảnh giấy nhăn nhúm cô vẫn cất trong vở — Minh Hoàng.
Tút… Tút… Tút…
Mỗi tiếng chờ như một lưỡi dao cắt vào lòng.
Nếu anh không bắt máy thì sao?
Nếu anh đã quên cô thì sao?
“A lô?”
Một giọng nam ấm trầm vang lên từ đầu dây bên kia.
Chỉ hai âm tiết thôi… nhưng như có ai đó vừa rọi đèn pin vào góc tối nhất trong tâm hồn cô.
Cô cắn môi, nước mắt đã rưng, nhưng giọng vẫn cố giữ vững:
“Anh… anh có thể giúp em tìm một việc không? Việc gì cũng được… em thật sự… rất cần tiền…”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi dịu giọng:
“Em đang ở đâu? Chờ anh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



