Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệu Nhi vẫn ngồi thụp bên lề đường, đôi vai run run.
Từng tiếng nấc nghẹn cố ghìm xuống, nhưng đôi tay lại càng siết chặt hơn xấp tiền kia, như thể nếu buông tay… cô sẽ mất đi tất cả.
Người qua lại bắt đầu nhiều hơn.
Họ nhìn cô—đứa con gái ngồi co ro, tóc tai rối bù, quần áo lấm lem, nước mắt đầm đìa ôm chặt một xấp tiền.
Ai đó khẽ thốt:
“Cái con bé đó lại khóc nữa kìa…”
“Lúc nào cũng khổ sở. Nhìn mà mệt.”
“Chắc làm chuyện gì khuất tất nên mới đau khổ như vậy.”
Ánh mắt người đời sắc như kim, xuyên thấu da thịt, cắm sâu vào từng thớ thịt trong lòng cô.
Và rồi…
Một âm thanh quen thuộc vang lên giữa cái ồn ào náo nhiệt ấy:
“Ồ? Diệu Nhi đấy à?”
Cô giật mình ngẩng lên.
Một nhóm nữ sinh dừng xe đạp điện lại, cười cợt lớn tiếng.
Dẫn đầu là một cô gái trang điểm lòe loẹt, son đỏ bầm như máu, ánh mắt đầy khinh miệt.
Ánh mắt sắc lạnh của cô ta liếc xuống tay Diệu Nhi—xấp tiền vẫn bị siết chặt trong lòng.
“Mày… cầm cái túi gì vậy?”
Diệu Nhi vội giấu tay ra sau lưng, khẽ lắc đầu:
“…Là… bữa trưa… của tôi và bà…”
Tiếng cười bật ra đầy cay độc:
“Ồ? Mày với bà mà cũng có bữa trưa à? Nghe sang quá ha!”
Rồi rầm—một cú đạp như trời giáng vào bụng dưới.
Cô không kịp phản ứng, cả người đổ ngửa ra sau, đầu đập vào tường gạch lạnh toát.
Tay cô buông lơi. Túi tiền văng ra, xấp tiền rơi vãi tung tóe trên nền đất bẩn.
Không khí đột nhiên im bặt.
Một cô gái trong nhóm bước tới, kinh ngạc:
“Nhiều tiền thế?! Mày lấy đâu ra?!”
Một kẻ khác nhíu mày, nghi hoặc:
“Mẹ kiếp… đừng nói là… mày làm đĩ nhá?!”
Câu nói ấy như tiếng sét đánh thẳng vào tai Diệu Nhi.
Cô mở to mắt, toàn thân cứng đờ.
Hơi thở đứt quãng.
Mặt tái nhợt.
Không ai đỡ cô dậy.
Không ai hỏi vì sao cô có tiền.
Không ai quan tâm bà cô có ăn hay không.
Họ chỉ cần một lý do để ghét cô.
Và nếu không có, họ sẽ tự tạo ra.
Diệu Nhi nhìn những tờ tiền vương vãi trên đất, như linh hồn rách nát của mình bị người ta giẫm đạp.
Cô run rẩy bò tới, tay cuốn đầy băng cào lên mặt đất bê bết bụi, nhặt từng tờ tiền như nhặt từng mảnh danh dự cuối cùng của bản thân.
“Không phải… không phải… tôi không có làm gì sai…”
Nhưng chẳng ai nghe.
Chẳng ai cần biết.
Bầu trời u ám dần.
Mây kéo về như muốn nuốt chửng cả cái ngõ nhỏ nơi cô đang bị bóp nghẹt.
Những tiếng cười khanh khách vang vọng giữa ngõ nhỏ, vang dội như dội vào màng nhĩ, khiến lòng người như nát vụn.
“Mày đúng là điên thật… số tiền này đưa cho mày thì phí quá.”
“Đưa tụi tao xài còn hợp lý hơn. Có khi lại mua được một cái túi hàng hiệu chứ đùa.”
Đám nữ sinh hả hê cúi xuống, bắt đầu tranh nhau nhặt từng tờ tiền đang vương vãi trên đất. Có đứa còn giẫm lên ngón tay cô mà không thèm liếc mắt.
Diệu Nhi gào lên, khản cổ:
“KHÔNG! KHÔNG ĐƯỢC! TRẢ LẠI TIỀN CHO TÔI!!! ĐÓ LÀ TIỀN BÀ TÔI CHO!!!”
Cô lao tới, quỳ rạp xuống đất, hai tay run rẩy cố gắng giành giật từng tờ tiền khỏi những bàn tay tô đầy sơn đỏ và móng giả sặc sỡ kia.
Nhưng đôi tay bị thương kia đã chai sần, rỉ máu từ lúc nào không biết.
Một cú đá nữa vào ngực khiến cô ngã ngửa, mắt hoa lên, máu trào ra từ khóe môi.
Và rồi—
Đau.
Một cơn đau nhói, bén ngót, như có hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang khoét sâu vào tim cô.
Không khí như bị rút cạn khỏi phổi. Mắt cô trợn to.
Thình thịch.
Thình thịch.
THỊNH THỊCH—!!
Trái tim cô như vỡ ra thành từng mảnh.
“Không… không thở… được….”
Cô ôm ngực, toàn thân co giật từng hồi, môi tái mét, đầu ngửa ra sau.
Cơn đau tim cấp độ IV—nặng nhất, nguy hiểm nhất—đã phát tác.
Đám nữ sinh sững người.
“Cái… cái con điên này… nó sao vậy?”
“Trời đất… nó… nó bị bệnh à?”
“Tụi mình… tụi mình có cần gọi ai không?”
Nhưng chẳng ai thực sự tiến đến.
Tiền rơi vãi vẫn hấp dẫn hơn mạng sống của một kẻ như cô.
Diệu Nhi co quắp, nằm nghiêng dưới đất.
Miệng cố há ra thở, nhưng không khí thì lạnh buốt và nghẹn lại ở cổ họng.
“Bà… bà ơi… cháu xin lỗi…”
Đôi mắt dại đi, nhòe nước, mờ mịt.
Xấp tiền trong tay bị gió thổi bay, tản ra như những mảnh giấc mơ không bao giờ chạm tới.
Cô lẩm bẩm trong nỗi hoảng loạn mơ hồ:
“Không được… không được chết… nếu mình chết… bà sẽ khổ… bà sẽ…”
Nhưng cơ thể cô không nghe lời nữa.
Mạch đập loạn, tầm nhìn tối sầm, và đầu óc thì trôi dần vào khoảng không tối tăm sâu thẳm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



