Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hạnh Phúc Có Mùi Máu Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Cô lặng người.

Cầm mảnh giấy trong tay, như cầm cả một cánh cửa hy vọng.

Một người duy nhất, không phán xét cô.

Không coi thường cô.

Không cần cô trả lại bất cứ thứ gì.

Chỉ đơn giản là… muốn giúp.

Cô ngồi lặng rất lâu.

Rồi chần chừ mở túi xách, lôi ra chiếc điện thoại đã vỡ nát phần màn hình, thân máy trầy xước, viền móp méo đến mức khó nhận ra màu ban đầu.

Chiếc máy… đã lâu không còn khởi động.

Cô ấn giữ nút nguồn.

Một chút ánh sáng yếu ớt lóe lên, rồi màn hình chớp tắt, lặng lẽ sống lại như một sinh vật hấp hối.

Cô nhập dãy số.

“Số tiền còn lại của quý khách hiện không đủ để thực hiện cuộc gọi này…”

Giọng thông báo vô cảm vang lên, tàn nhẫn như một nhát dao xuyên thẳng vào lòng ngực.

Diệu Nhi ngồi im.

Tay vẫn còn cầm điện thoại, đôi mắt nhìn trân trân vào màn hình đã tắt ngúm.

Tất cả lại chìm về bóng tối.

Cô buông thõng tay xuống.

Mảnh giấy rơi nhẹ xuống đất, xoay vòng giữa khoảng không lặng thinh.

Cô ngồi đó,

ánh mắt thất thần,

trái tim nặng trĩu.

Tựa như một linh hồn đã bị bỏ lại giữa thế giới lạnh lẽo, không còn lối ra.

Sáng hôm sau, sương mù vẫn giăng kín lối như chưa từng tan.

Diệu Nhi lặng lẽ rời khỏi căn nhà nhỏ. Trên tay cô, chiếc nhẫn vàng cũ nằm gọn trong chiếc khăn mỏng, được cô cuốn lại cẩn thận như sợ đánh rơi thứ gì thiêng liêng nhất.

Cô bước vào tiệm vàng đầu làng. Chuông gió kêu khe khẽ.

Ông chú tiệm vàng ngẩng lên, thoáng ngạc nhiên.

Thấy cô gái gầy guộc, mái tóc rối bời, áo trắng trường đã bạc màu và loang lổ vết bẩn, ông chợt khựng lại.

“Diệu Nhi đấy à? Cháu muốn mua gì sao?”

Cô khẽ lắc đầu. Đôi mắt thâm quầng, môi nhợt nhạt.

Không nói thêm lời nào, cô từ từ đưa bàn tay lên—bàn tay quấn đầy băng trắng, móng tay tím bầm.

“Bác… cho cháu bán chiếc nhẫn này…”

Ông nhận lấy món đồ, lặng lẽ quan sát.

Chiếc nhẫn cũ kỹ, không đính gì quý giá. Mặt trong còn khắc hai cái tên đã mờ.

Ông nhíu mày thầm nghĩ: Chiếc nhẫn thế này… chừng 1 triệu cũng không ai mua.

Nhưng rồi ông bỗng khựng lại.

Thứ cảm xúc lạ lùng dâng lên. Ông nhận ra nét khắc quen thuộc. Nhẫn cưới năm xưa của bà Mai.

Ông nhìn lại Diệu Nhi—đứa bé ấy vẫn đang cúi đầu, không nói gì, vẻ mặt như thể vừa bán đi một phần linh hồn.

Ông trầm giọng nói:

“…Chiếc nhẫn này, đúng là báu vật. Rất được giá. Cũng phải tầm 50 triệu trở lên.”

Diệu Nhi thoáng giật mình.

Môi run rẩy. Đôi mắt dại đi trong thoáng chốc.

Cô không hỏi vì sao, không trách móc hay cảm ơn.

Chỉ khẽ nói:

“Bác… gói lại giúp cháu với ạ.”

Ông không hỏi nữa. Chỉ lặng lẽ làm theo.

Khi cô rời đi, cánh cửa tiệm khép lại, ông mới thở dài:

“Năm đó bà Mai cứu tôi khỏi tai nạn, bảo trả ơn gì cũng không cần… Giờ thì… ít nhất, tôi cũng trả được một phần.”

Diệu Nhi bước ra khỏi tiệm vàng.

Vừa ra đến ngõ, cô loạng choạng vài bước, rồi ngồi thụp xuống lề đường.

Tay ôm lấy xấp tiền mỏng mà giá trị như cả một đời người.

50 triệu.

Là bao nhiêu giấc mơ mà cô chưa bao giờ dám mơ đến.

Là số tiền có thể cho cô một vé vào đại học.

Là bước đầu của thứ gọi là “tương lai”.

Nhưng cũng là…

Cái giá của một đời người yêu thương.

Cái giá của hồi ức hạnh phúc cuối cùng mà bà cô còn giữ.

Cái giá của một đêm cưới nghèo nàn, nhưng thánh thiện.

Cô bật cười trong vô thanh.

Đôi mắt ráo hoảnh, không còn nước để khóc nữa.

Mình thật ích kỷ.

Mình không phải cháu gái tốt.

Mình đã mang đi cả hồi ức của bà chỉ để đổi lấy... một hy vọng mỏng manh.

Rõ ràng người đáng được sống thanh thản là bà.

Rõ ràng người nên đau khổ, cũng là mình.

Và đúng vậy… giờ đây người đau khổ chỉ có thể là cô.

Cô siết chặt xấp tiền vào ngực, như đang tự bóp nghẹt trái tim mình.

Gió thổi qua, lạnh như sương giá đầu đông.

Nhưng... không lạnh bằng khoảng trống đang loang dần trong lòng ngực.

"Xin lỗi, bà ơi... cháu xin lỗi..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc