Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệu Nhi siết chặt tay, ngước nhìn bà với ánh mắt vẫn còn ánh lên vẻ do dự:
"Bà… nếu cháu đi học… bà sẽ đồng ý chứ?"
Bà Mai ngẩn người trong một thoáng.
Rồi bất chợt, bà mỉm cười.
Nụ cười dịu dàng như từng ngọn gió đã chạm vào trái tim cô suốt những năm tháng đau đớn nhất.
"Con ngốc này, sao lại hỏi thế?"
Bà khẽ đứng dậy, đôi tay run run lần vào một ngăn tủ cũ kỹ.
Từ bên trong, bà lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đã bạc màu theo năm tháng.
Khi mở ra, bên trong chỉ có một thứ duy nhất —
Một chiếc nhẫn trơn bằng vàng đã ngả màu, xước xát, nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng của thời gian.
Bà đặt nó lên bàn.
"Chiếc nhẫn này… là nhẫn cưới của ông với bà."
"Nó không đáng giá nhiều đâu, nhưng nếu con cần, cứ mang đi mà bán. Chắc đủ cho con nhập học."
Đó là tất cả những gì còn sót lại của tình yêu cũ — thứ quý giá cuối cùng bà giữ được sau bao mất mát, bệnh tật, đói nghèo, và cô đơn.
Vậy mà bà vẫn sẵn sàng…
trao nó cho cô, không một lần do dự.
Diệu Nhi nhìn chiếc nhẫn.
Bàn tay đang run lên, không biết là vì xúc động hay vì đau.
Cô cắn môi, nước mắt rơi xuống bàn gỗ lạnh ngắt, thấm qua lớp áo trắng mỏng đẫm nước mưa chưa kịp khô.
"Bà à…"
"Cháu… sẽ đi học."
"Cháu sẽ cố gắng…"
Bà Mai ôm chặt lấy Diệu Nhi vào lòng.
Tấm thân gầy guộc, mỏng manh của cô bé lọt thỏm trong vòng tay cũng đã yếu dần theo năm tháng.
"Ngoan nào, Diệu Nhi của bà sẽ đi học."
"Cháu sẽ có tương lai, sẽ không sống như bà nữa... Sẽ được hạnh phúc..."
Giọng bà run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
Tựa như đang truyền hết phần sinh lực cuối cùng vào đứa cháu gái nhỏ.
Tựa như bà tin rằng chỉ cần siết thật chặt, thì Diệu Nhi sẽ không còn gục ngã nữa.
Thế nhưng—
"Bà ơi…"
"Cháu không xứng đáng…"
Cô gào lên.
Âm thanh xé toạc căn nhà nhỏ, như xé cả buổi đêm mịt mùng phía sau cánh cửa gió rít.
"Bà vì cháu mà phải mất đi nhẫn cưới của ông…"
"Vì cháu… mà bà sống trong bệnh tật, thiếu thốn, khổ sở đến tận hôm nay!"
"Rõ ràng… là cháu đã cướp đi hạnh phúc của bà… rõ ràng…"
Cô không thể chịu đựng được nữa.
Từng giọt nước mắt cứ thế trào ra không kịp lau.
Cô vừa khóc, vừa cố gắng che miệng lại như thể chỉ cần nhỏ tiếng hơn, thì nỗi đau sẽ ít đi một chút.
Nhưng không.
Nỗi tội lỗi gặm nhấm trái tim như lưỡi dao cùn, càng kéo dài càng đau.
Cô đã nhận được tình yêu… từ một người chẳng còn gì để cho.
Đã lấy mất món kỷ vật cuối cùng gắn liền với hồi ức yêu thương duy nhất của bà.
Chỉ để… mơ một giấc mơ có lẽ chẳng bao giờ tới.
"Cháu xin lỗi… xin lỗi bà…"
Cô không biết mình lặp lại bao nhiêu lần.
Chỉ biết, từng lời nói ấy như rút ra từ huyết quản.
Mỗi chữ như một mũi kim đâm vào lòng ngực đã rạn nứt đến không còn hình dạng.
"Diệu Nhi…"
Bà Mai khẽ vuốt tóc cô, nước mắt cũng tràn ra khóe mắt già nua.
"Cháu không cướp đi gì cả."
"Cháu là… tất cả hạnh phúc còn lại mà bà có."
Căn nhà cũ nát, mưa vẫn chưa dứt hẳn.
Trên bàn, chiếc nhẫn cưới cũ kỹ nằm im lặng, phản chiếu ánh đèn mờ nhòe.
Như chứng kiến một tình yêu vô điều kiện, đang rớm máu giữa những đau thương và hy vọng tàn lụi.
Diệu Nhi trở về phòng sau bữa ăn.
Căn phòng bé nhỏ, tường bong tróc, nền gạch lạnh buốt dưới chân.
Chỉ có một chiếc bàn học cũ, và vài cuốn sách giáo khoa đã ố vàng góc mép.
Cô ngồi xuống.
Tay run run mở từng trang vở, định sẽ bắt đầu học lại, ôn thi đại học như lời bà đã nói.
Nhưng rồi—
Một mảnh giấy nhỏ bất ngờ rơi ra từ trang vở.
Là… giấy của Minh Hoàng.
Dãy số điện thoại viết bằng nét chữ mạnh mẽ, đơn giản, không hoa mỹ.
Ở một góc giấy là dòng chữ nắn nót:
"Anh tên là Nguyễn Minh Hoàng. Có chuyện gì, cứ gọi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



